Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Friday, August 8, 2014

Tiếng Hát Nửa Đêm

Tiếng Hát Nửa Đêm

Tiếng hát nửa đêm đổ buồn lên mắt
Âm vang chìm vào bóng tối thê lương
Đèn đường trở màu trăng sao nhoà nhạt
Lời thiết tha bay lan đến chiến trường

Tiếng hát nửa đêm nghẹn ngào ân ái
Chàng ôm vào lòng hai tiếng xót xa
Lời nỉ non dư vang còn mãi
Hậu phương buồn em khóc với hồn ma

Tiếng hát nửa đêm lạnh lùng đi xuống
Súng vọng biên thuỳ treo sáng hoả châu
Ôi! tiếng ngân nga xót tình yêu muộn
Em bỏ đi rồi chung thuỷ đi theo

Tiếng hát nửa đêm lời buồn thê thiết
Anh nhìn ngoài trời nhung nhớ ngày xưa
Đường chinh nhân dài xa xăm biền biệt
Em đứng nhìn theo nước mắt như mưa.


Đà Lạt 1968

Những Người Anh Hùng

Những Người Anh Hùng

Nước mắt tuôn mờ sương che đầu núi
Hương hồn anh  bay lạc phương nào
Uất ức nghẹn lời không buông tiếng nói
Em nghe tim mình thổn thức gọi anh

Anh hùng ơi, các anh hùng ơi!
Quê hương anh quê hương em nghiêng ngữa
Tổ quốc chúng mình đang ngập tiếng rên la
Anh bỏ đi máu trào ra khoé mắt
Em đứng nhìn lệ thấm mặn đầu môi
Anh bỏ đi rồi!
Người ta xô anh ra ngoài vòng chiến đấu
Anh ngẩn ngơ nhìn:  Quê hương này của tôi!
Anh gọi khẻ
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Nhưng giờ anh chỉ còn là oan hồn sầu thảm
Đứng nghẹn ngào nhìn khoé mắt rưng rưng
Hồn anh đầy uất hận
Em căm hờn muốn nổ tung lồng ngực
Vòng kẻm gai còn quấn chặc quê hương
Anh thẩn thờ trong sương khói
Em ôm mặt khóc đêm đêm
Hỡi các anh! hỡi các anh
Vết máu đỏ nhuộm làn môi em đỏ
Hận thù này em nói chẳng nên câu
Ai giết anh? Ai đả giết anh?
Quân thù nghe mà mừng rỡ
Quân thù nghe mà cười vang cả phố phường
Em uất hân!
Anh là hổ trên rừng
Anh là rồng dưới nước
Anh tung hoành khắp cỏi trời xanh
Giặc nghe đến anh - giặc rung giặc sợ
Em nghe tên anh -  thương mến ngập lòng
Bây giờ anh không còn nữa
Ai giết anh?
Có phải những kẻ mà ta vô tình nhận bạn?
Anh ơi!
Em không làm gì được họ
Vì quê hương chúng mình hãy còn dài chinh chiến
Vì dân tộc mình còn lắm cảnh điêu linh
Nhưng em không quên đâu
Thù hận!
Ôi buồn thương dâng lên làm em ngào nghẹn
Họ giết các anh! trời ơi họ giết anh!
Anh thương yêu hỡi
Em làm gì được đây mà hồn em run rẫy
Máu đỏ anh trào – khô cạn tim em
Em gọi Việt Nam ơi!
Em gọi Anh ơi!
Gọi quê hương tang thương và lửa đỏ!

Viết cho những người anh chết đi bởi sự
dội bom lầm lẫn của quân đội đồng minh
ngay 2-6-1968

Saigon 1968

Nhớ Quê Hương

Nhớ Quê Hương

Ta muốn đánh đổi tình yêu này
để được nhìn lại
bóng dừa trên sông làng yêu dấu
để được nhìn nụ cười trên nét mặt nhăn nheo
Ôi Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Sao ta nở bỏ người đi
khi máu lửa lan tràn
Sao tim này điên cuồng vì một chút yêu đương
Làm sao đây
khi hồn ta oằn lên tiếng khóc
Ta muốn về quê hương ơi!
Về để cùng người gánh chịu những bi thương
Về để cho hồn vơi đi
những hối hận ưu phiền
và để thấy lại khói lam trên thôn làng
yêu dấu cũ


Norman 1974

Thương Nhớ Dạ Triều

Thương Nhớ Dạ Triều

Nửa đường hành quân chân chùng gối mõi
Nước mắt hoen rồi - đường cát bụi bay
Đồi phủ mù sương đau xót chảy dài
Tin em chết trời sầu dâng buổi sáng

Năm tuổi lính rồi thân anh không vết đạn
Dù đêm ngày len lõi chốn rừng sâu
Đĩa vắt, cơm khô, sương phũ ngập đầu
Không một tiếng một lời than khổ nhọc

Bạn anh chết anh cắn răng không khóc
Vuốt căm hờn tê buốt cả bờ môi
Nén đau thương cho hận đó đâm chồi
Rồi len lõi ngày đêm đi trả hận

Giờ em chết anh lấy gì căm phẩn
Nên tủi buồn đọng nước mắt trên mi
Ngở đâu mình cuộc sống đã chai lì
Mà nay khóc thương đời em ngắn ngủi

Anh yêu lắm tuổi ngọc ngà vô tội
Nên ra đi dầu trãi nắng dầm mưa
Mong sao em đời hoa nắng bướm vàng
Cho hồn ngọc trinh nguyên không tì vết

Anh thờ thẫn đọc giòng tin em chết
Trời quay cuồng theo từng bước chân anh
Cuộc chiến tang thương anh nhận hết cũng đành
Miễn em nhỏ được bình yên bên mẹ

Từ đây em ơi vui buồn ai san sẽ
Ai ủi-an đường chinh chiến nhọc nhằn
Em chán rồi ư một kiếp thi nhân
Nên bút mực loang đầy trên trần thế.

Saigon 1969

Viêt thay những người lính trẻ yêu thơ Dạ Triều

Viêt-Nam Của Tôi

Viêt-Nam Của Tôi

Việt Nam yêu dấu!
Mãnh đất hiền lành với dòng sông mật ngọt
Đồng lúa xanh rì - lời hát thơm tho
Mẹ ru con giữa hàng cau cao vút
Tiếng võng đưa êm- chim hót trên cành
Buổi sáng sớm
với ruộng đồng trỉu nước
với mù sương trắng xoá mênh mang
Ngàn cỏ hoa rực vàng đất Mẹ
Ngát hương yêu của buổi thanh bình
Nhưng bây giờ…
nhưng bây giờ tan-nát
Mắt Mẹ mờ vì lệ không nguôi
Đồng lúa cháy, vườn xanh xơ-xác
Cây cỏ tang-thương sầu ứa máu hồng
Chiều quê-hương ung nồng khói súng
Đêm hoả châu rơi sáng mông lung
Đau xot khôn cùng!
Lệ đổ tuôn
Đất buồn phiền
Xuân đất nước chia Bắc Nam biền-biệt
Dòng sông buồn lên tiếng khóc đêm đêm!
Ôi Việt Nam! Ôi Việt Nam!

1967



Sunday, April 27, 2014

Mộng Ảo

Mộng Ảo

Đêm đông lạnh ngoài trời sương mờ ảo
Dáng anh về huyền-hoặc dáng trong sương
Đèn trăng soi em thấy dáng anh buồn
Đọng ngấn lệ nhìn sâu qua song cửa
Tay chới với – lòng bàng hoàng nức nở
Đến đây anh và ở lại nơi đây
Hôn em đi – kìa lệ đổ vơi đầy
Màu tang tóc ngập tràn trong mắt đó
Phải anh khóc cho ân tình đổ vở
Phải anh buồn cho chiến cuộc thương đau
Rồi anh đi – anh đi mãi ngàn sau
Không trở lại – cũng không lời giã biệt
Nay anh đến với hồn oan lưu luyến
Mắt đẩm sầu nhìn em gái lặng câm
Mưa tơ vương – mưa đọng giọt âm thầm
Nước mắt chảy nên đôi giòng huyết lệ
Anh đứng đó nghe đêm trường kể lể
Chiều hành quân anh gục ngã đau thương
Mưa bay hoài - bay ướt mắt người thương
Tay lau lệ nghìn trùng không với tới.

Nhật Thụy Vi

Sadec 1967

Mãnh Vụn Tình Yêu

Mãnh Vụn Tình Yêu

Đêm vàng úa linh hồn như oằn oại
Anh trở mình nghe xa xót dâng cao
Chuyện thuỷ chung mảnh tình băng hoại
Anh vuốt mặt anh lệ đọng nghẹn ngào

Ôi! nửa lưng trời chập chùng tơ liễu
Tóc em buông dài phũ lấp tin yêu
Với đôi mắt và hàng mi yểu điệu
Tay anh rung hứng mấy giọt sương chiều

Thân thể ngọc nghìn đời không với tới
Chiều lên cao chiều càng đổ ưu phiền
Anh nhắm mắt hồn đi xa vời vợi
Tình yêu qua làm tê tái triền miên

Ngọn gió đong đưa ân tình rét buốt
Đêm cao nguyên sầu những bước chân hoang
Mặt hồ xanh gió vờn con nước
Anh lắng hồn mình thôi chớ than van

Tình đà lên cao tình càng xa hút
Lừng lững bên trời tiếng nhạc tiếng thơ
Anh góp nhặt tình em gẫy mục
Cất cả vào tim bằng những tôn thờ.

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968


Lời Trăn Trối

Lời Trăn Trối

Này em, người em thơ muôn đời bé bỏng
Hảy ngồi đây nghe anh kể
Hay cũng là lời trăn trối sau cùng
Kìa – em đừng khóc
Anh đi vì quê-hương
Anh chết trong thù cha rửa sạch
Em đừng buồn
Sao em để lệ lăn tròn trên má
Sao em u-sầu gục mặt giữa lòng tay
Bàn tay em xanh xao
Bàn tay em lạnh giá
Súng còn nổ đó em
Hoả-châu còn sáng soi trận địa
Những cây cầu trên con đường nhà ta gảy đổ
Những phiến sầu rơi theo gót tuổi thơ
Không biết em có còn nhớ lời kêu gào
thảng thốt của mẹ
Khi giặc về trước cửa chúng ta
Họ về đó! Họ về đó con
họ là kẻ thù - họ là thú dữ
Họ giết cha con - họ đã giết cha con
Em, em hiểu rồi ư?
Mắt em sáng – Anh đã thấy
Ánh sáng anh hằng đợi hằng chờ
Họ giết cha chúng ta
Phải rồi em
Hảy nắm tay anh lần cuối và
cho anh hôn
Vầng trán em cao – phẳng phiu như
cuộc đời bé dại
Kìa – em nói gì đó
Em nguyện cầu ư?
Cho anh?
Không, không em ơi đừng cầu nguyện cho anh
được an lành bên Chúa
Súng còn nổ không em?
Hoả châu còn sáng đó hở em
Sao em không quì xin Người cho
Việt Nam thôi dài chinh chiến
Sao em không từ bỏ cái uỷ mị trong em
Anh đã nhìn thấy
Tia sáng trong mắt em và
anh ngời lên hy vọng
Em!
Nửa đường chinh chiến lụn tàn
Nửa đường chiến chinh gảy đổ
Không, em đừng cho anh hối tiếc
cuộc sống ở thế gian
Vì anh đã đem tất cả tiềm năng
của mình ra chiến đấu
Anh hăng say
cho đến bây giờ tròn với tuổi ba mươi
Kìa – sao em lại khóc
Em có còn nghe anh nói gì không
Sao bàn tay em run rẫy?
Sao môi em mím chặc?
Thù cha và thù quê hương!
Ừ phải rồi – em tiếp anh mà trả
Không, anh không mệt đâu
Em hãy cho anh nói
Những lời cuối rồi thôi anh câm lặng
rồi ngàn đời như bóng quế hồn ma
Tay anh lạnh hay tay em?
Hình như súng nổ
Phải rồi - họ đã về thành phố
Họ đem những máu xương của
dòng họ mình tiêu huỷ
Tiếng nổ bên tai anh rền vang ầm ĩ
Đốt cháy lòng anh bằng thuốc súng oán cừu
Em - hãy đi đi!
Không – hãy cho anh hôn em lần nữa
Đừng lau lệ cho anh hỡi em
Má em cũng đầm đìa nước mắt
Ôi, anh nhớ mẹ và nỗi trông chờ! 
Mai em về
Nói với mẹ anh hãy còn chiến đấu
Anh hãy còn trên đường tìm kiếm kẻ thù
Em, anh gữi lại em bao lời nhắn nhủ!

Nhật Thụy Vi
Sadec 1968




Lời Ru

Lời Ru

Thương quê hương mình không em?
Vàng úa cánh đồng phố phường lửa cháy
Đạn cày trong tim người mẹ Việt Nam
Hãy lại gần đây em đừng sợ hãi
Kìa hoả châu soi – kìa máu ngập đồng
Yêu quê hương mình không em?
Từ sinh ra đời từ vào cõi chết
Chỉ có căm hờn ru ngũ mà thôi
Cha mẹ bỏ con ra đi biền biệt
Thân mẹ dịu hiền ai xé làm đôi
Em nhìn gì đó em?
Nhìn gió chiều mang theo xác lá
Nhìn con sông trôi nổi thây người
Nhìn anh em mình thi nhau gục ngã
Nổi chết đong đưa vang dậy tiếng cười
Em nghĩ gì hỡi em?
Ngày xưa xóm làng bừng bừng câu hát
Trai gái thẹn thùng trao gữi tình yêu
Đêm trăng vàng từ lưng trời nhả nhạc
Bầy trẻ xinh bên người mẹ diễm kiều
Bây giờ còn gì hỡi em?
Mắt trẻ thơ nhìn cảnh người chém giết
Xác mẹ hiền vùi dập đạn bom
Em biết gì? Cuộc đời đầy cay nghịệt
Sửa máu chan hoà em uống thơm ngon
Bây giờ có những gi hỡi em?
Có súng gươm, có người trai kiêu dũng
Có hận thù, có em ở hậu phương
Cứ giết nhau mà lòng không nao núng
Máu đỏ anh em loang khắp chiến trường
Em khóc gì hỡi em?
Vành khăn trên đầu ôi! sao trắng mịn
Màu trắng nầy anh thấy khắp quê hương
Nhiều nổi đau buồn sao em câm nín
Em không gào không kêu thét đau thương
Em khóc gì hỡi em?
Sao nhiều quan tài sắp hàng trước mặt
Sao mình em gục mặt mõi mòn
Kìa em – ôi em! đừng cố ngăn tiếng nấc
Hãy để căm hờn được dịp trào tuôn
Em lắng nghe gì đó em?
Phải chăng súng từ đầu làng vang lại
Phải dập dồn những bước chân đi
Ồ! mắt em đả làm anh ái ngại
Em nhìn lên đuôi mắt thoáng kiêu kỳ
Hãy nói cho anh biết đi em
Sao em chỉ ôm quan tài bé nhỏ
Phải tuổi thơ làm xúc động lòng em
Vòng chiến tranh đổ dồn lên đó
Thảng thốt lời kêu thân xác rũ mềm
Thôi thôi em lòng mắt anh cay xé
Lệ nóng sắp trào em ở anh đi
Anh không thể chờ nghe em kể lể
Vì đau thương về tụ hội trên mi
Hãy hôn anh từ biệt đi em
Anh đi tìm một chút êm đềm
Đem về trãi ngàn hoa cho đất mẹ
Cho Việt Nam mình thôi khổ sầu thêm.

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968

Tuesday, April 22, 2014

Lần Cuối Hôn Anh

Lần Cuối Hôn Anh


Em đến trễ anh tủi hờn nhắm mắt
Lần cuối cùng mình chẳng được gặp nhau
Nói sao vừa cho hết những thương đau
Khi ngang trái phũ trùm lên tuổi dại

Nụ hôn đầu cũng là trao lần cuối
Em hôn anh môi lạnh tái-tê sầu
Mắt anh xưa em nhớ quá lòng đau
Đời bỗng chốc mịt-mùng bóng tối

Thân anh yêu vết tàn-thương nông nỗi
Nói gì đây sầu hận ngập buồng tim
Em nhìn anh trong dáng dấp im-lìm
Mắt khép kín, máu trong tim ngừng chảy

Thoắt cơn đau tưởng như mình hấp hối
Ngẫn ngơ buồn như mưa bão ngoài kia
Chưa nhận ra hun hút sự chia lìa
Hay thăm thẳm của con đường sắp tới

Anh nằm đó mà sao không với tới
Em đang buồn sao lòng bỗng trống không
Trời trưa hè sao sương khói mênh mông
Và nước mắt – hay mưa mà trắng xoá
……

Xác anh lạnh em đấp tình yêu nóng
Hồn anh sầu em đấp dạ nhớ thương
Anh nghe không tiếng nức-nở đêm trường
Anh đành để em bơ-vơ trần thế.

Nhật Thụy Vi
1968


Sunday, April 20, 2014

Đoạn Tuyệt

Đoạn Tuyệt

Trả em đó những tình yêu mộng ảo
Hãy đem đi cho ước vọng lên cao
Gió đưa mây mặc mây có nghẹn ngào
Bao luyến tiếc rồi cũng thành dĩ vãng
Chua xót gì mà giả vờ hốt hoảng
Đừng đưa tay ôm lấy mặt thương đau
Đừng nhìn tôi đừng để lệ tuôn trào
Thời gian sẻ ôm trùm bao quên lãng
Ôi! giờ đây cuộc đời đầy chán ngán
Em đi đi, đừng quên chữ hư danh
Mộng giàu sang hãy ôm ấp bên mình
Tôi lính chiến nên bạc tiền không có
Tôi chỉ có một trái tim bé nhỏ
Chứa tình em và bóng dáng quê hương
Mang nặng theo gian khổ chiến trường
Chứa hình ảnh đau thương người nước Việt
Em đả biết tình tôi bao tha thiết
Nhưng có gì giữ được bước chân em
Thôi hãy đi tôi chẵng nói gì thêm
Sao em khóc? cho mắt mờ mộng ước
Khi em khóc lòng tôi buồn sướt mướt
Vẫn vơ lòng tôi nghĩ chuyện ngày xưa
Nước mắt em tôi yêu mấy cho vừa
Tôi muốn uống  cạn dòng đau khổ đó
Kìa hãy đi đi khi lòng em đã mở
Xô đẩy tình tôi rơi rớt nửa đường
Tôi có làm gì để em xót em thương
Em cúi mặt… để mỉm cười mai mỉa
Em cúi mặt… để tôi buồn thấm thía
Vì nét ưu sầu vương đọng mi em
Như ngày xưa em đứng tựa bên thềm
Em hờn dỗi ‘anh không yêu em nữa!’
Giờ đã hết – nhìn cuộc đời chán mứa
Chuyện phồn hoa - chuyện tình ái lọc lừa
Giả biệt đi, tôi trở lại rừng xưa
Nơi có bạn có súng gươm thù địch
Nổi êm ái của chiều rừng cô tịch
Gác súng bên mình kể chuyện yêu đương
Bạn bè tôi dày dạn phong sương
Nhiều gian khổ nhưng tình không lừa dối.


1968

Dáng Thu Sầu

Dáng Thu Sầu

Ta đón thu về trong mắt em
Trong trăng lá úa rụng bên thềm
Ta mơ màu mắt xanh màu lá
Ta lẩn trong niềm đau của  đêm

Ta ngại ngần xin hảy yêu ta
Cho đêm vừa đẹp ánh trăng tà
Cho hoa lý nở đêm sầu thảm
Xin chớ để buồn dâng ý thơ

Ta gọi em hoài tên Thi Nhân
Ta thương vóc dáng đó vô ngần
Em hay chưa nhỉ: mùa thu tới
Thu đổ lá vàng – xanh ái ân

Ta đón trăng về trong giếng khơi
Âm vang thu lạnh mấy khung trời
Ta mơ dáng ngọc mơ làn tóc
Thả gió cùng hương bay khắp nơi


1968

Sunday, April 13, 2014

Tâm Sự Người Lính Trẻ

Tâm Sự Người Lính Trẻ

Em ơi! chiều ở đây nắng vàng không đủ sáng
Mây giăng giăng đồi núi chập-chùng cao
Buồn vọng màn sương gió núi xạc-xào
Đêm xuống lạnh rừng cây buồn cúi mặt

Trăng khép nép trong rừng đêm vắng ngắt
Buồn mênh mang sầu vạn-cỗ còn đây
Hồn ma-thiêng như nức-nở đoạ-đầy
Anh chết lặng với buồn đau chất-ngất

Nhớ em xưa tuổi thơ ngây ngà-ngọc
Nắng màu hồng xông tóc ướp hương thơm
Cung tơ hiền ru giấc ngủ em ngoan
Để anh hát giữa khung trăng tình ái

Giờ anh ở giữa rừng hoang  cỏ dại
Nhìn mây trời lơ-lững chốn non cao
Mơ về em trời đẹp với trăng sao
Nghe em nói lời ân-tình ngọt lịm

Em ơi!
Chiều ở đây nắng vàng pha sắc tím
Quê hương buồn hơn tình ái đôi ta
Anh còn xa - trả nợ nước non nhà
Anh nhớ lắm – em ơi! anh nhớ lắm!

Saigon 1967


Sương Chiều Cao Nguyên

Sương Chiều Cao Nguyên

Ôi! sương trắng cao nguyên
Ôi! mây mù đỉnh núi
Đừng giăng giăng mờ tình ái chưa nguôi
Này!  ta quay mặt đi sao bóng chàng không hiện
Mặt ta não nề nước mắt quanh mi
Kìa, sương trắng trên đồi sương cao mờ mịt
Chiều buông xuôi ai lắng tiếng thở dài
Áo chàng xanh chìm trong lớp sương bay
Ta vẩy gọi năm ngón tay rời rã
‘Về với em đi anh hàng hàng sương lã chã
Về với em đi anh nến trắng quan tài hồng
Hồng màu môi em hay hồng câu tình ái
Hồng trái tim mình hay máu tim anh’
Ta không biết ta loạn cuồng tâm trí
Màu thư xanh hay màu trắng đưa tang
Màu nào của ta và màu nào đổ vở
Màu trắng màn sương chiều đến xây thành
Kìa, tiếng chàng gọi ta cùng màu xanh của áo
Thấp thoáng trong sương hiển hiện bên ghềnh
Ta muốn ghì hôn đôi bàn tay yêu dấu
Ôm giữ chân chàng sương trắng bay quanh.


Đà Lạt 1968

Friday, March 21, 2014

Mưa




Mưa

Mưa lạnh khung trời
Mưa nhoà sương khói
Lệ chảy đầm đìa
Niềm đau không nói

Mưa dài tháng hạ
Mưa tuôn xuống ghềnh
Nước đọng buồn tênh
Máu loang thành phố

Mưa ơi! Mưa ơi!
Mưa buồn đưa tiển
Mưa khuya vẫn rơi
Mưa khóc anh hùng

Mưa đêm nức nở
Đau buốt tâm hồn
Mắt sâu bở ngở
Mưa lạnh hoàng hôn

Em gọi mưa về
Trời giăng mây tím
Em khóc não nề
Tình ân chôn lịm

Mưa bay đầu ngỏ
Se sắt trong lòng
Mưa về than thở
Cuộc sống cuồng ngông

Em gọi từng hồi
Mưa ơi! Mưa ơi!
Buồn lan nhức nhối
Mưa bỏ em rồi!


1967

Monday, March 17, 2014

Hồn Em và Quê Hương

Hồn Em và Quê Hương

Ta đả hết lời nguyện cầu cho nước Việt
Thôi binh đao thôi tang tóc điêu tàn
Nẻo đường xưa cỏ mọc lối đi hoang
Khung cảnh cũ đắm chìm  trong uất-nghẹn

Ta thẫn thờ nhìn trăng xưa hò-hẹn
Bóng em hiền đã ngủ giấc nghìn thu
Trở lại đây buồn giăng phủ mịt-mù
Cây cỏ dại cũng buồn thương số phận

Ta muốn gọi trời cao bằng bao căm phẩn
Bằng tủi hờn, bằng nước mắt van xin
Việt Nam ôi sao cứ mãi điêu linh
Thành quách đỗ để tiền nhân ứa lệ

Bao thương khóc như oan hồn kể lể
Bao uất hờn ta giận cả trời xanh
Quê hương đây người thôn xóm hiền lành
Nay máu đổ xương phơi đồng ruộng vắng

Trăng ưu sầu trăng chẳng buồn rọi sáng
Gió căm hờn gió thổi lạnh lòng ta
Ta chờ đây cho sao rụng trăng tà
Chờ bóng dáng một hồn ma yêu dấu

Tâm sự ta bạn bè không hiểu thấu
Bảo ta loạn cuồng nên viết mãi văn thơ
Thơ ta say trong ý-mộng đợi chờ
Mà bóng dáng thì tan thành tro bụi

Người nào biết ta yêu em đắm đuối
Em yêu ta mê đắm một khung trời
Và chúng mình yêu một nước non thôi
Là nước Việt oằn đau trong khói lửa

Em chết đi giữa nguyện cầu chan chứa
Ôm mẹ hiền trong lúc sắp lâm chung
Gọi tên ta bằng những tiếng não-nùng
Tim ta khóc - mắt tuôn dòng máu lệ

Quê hương hỡi đau thương nào hơn thế
Ta khóc người, ta khóc kẻ ta yêu
Em chết rồi em vẫn đẹp diễm kiều
Ta đứng lặng bên hai hàng nến trắng

Trước mặt ta con sông buồn phẳng lặng
Ánh trời chiều nhuộm đỏ cả dòng sông
Tình quê hương ôi cay đắng ngập lòng
Ta rời bõ quan tài em máu đỏ

Giờ trở lại – thân ngọc-ngà nằm đó
Giữa vườn hoang hoa lá đổ mộ sầu
Ta nhặt lên từng chiếc lá rơi mau
Nghe đau đớn lẫn bao niềm nhung nhớ

Gió thoảng qua ngở chừng hơi em thở
Lá rì-rào như tiếng nói em yêu
Tưởng chừng như trong giấc ngủ đìu-hiu
Tình yêu đó sẻ lay hồn em dậy

Ta nhắm mắt để ta còn được thấy
Dung nhan buồn từ đáy mộ đi lên
Vì tình yêu làm xao động thần tiên
Ta cố đón bằng đôi tay mở rộng

Dáng em sầu khơi bao dòng xúc động
Mắt em tràn tình-ái với quê hương
Ta hiểu rồi em – tình ái chưa tròn
Quê hương vẫn nặng màu đen tang tóc

Đêm lắng nghe những oan hồn kêu khóc
Chênh-chếch trăng buồn – lá động lao xao
Ta ưu tư nhìn trăng bạc úa màu
Con sông lạnh thẫn thờ làn nước biếc

Ta lắng gọi mà sao xa biền biệt
Em trở về rồi lòng mộ tối âm u
Đêm như chùng nặng giọt sương thu
Hồn mơ tưởng ôm vời em ảo-ảnh

Cố đuổi bắt một đau sầu trốn tránh
Trong buồng tim trong khối óc của ta
Ta van xin nhưng buồn vẫn không tha
Ta kêu khóc như hồn ma đêm tối

Ta quì xuống đợi chờ ơn cứu rỗi
Giải thoát linh hồn đau đớn triền miên
Gió gọi mưa về - ta gọi bóng ma thiêng
Mà chỉ thấy mưa sầu rơi trong mắt

 Nhật Thụy Vi
1968


Đắm Say

Đắm Say

Anh nhớ thương vùng thơ ngây tuổi ngọc
Áo trắng học trò nón lá nghiêng nghiêng
Tóc nhung đen buông xoả vai mềm
Măt e-ấp nhìn anh em ngượng-ngập

Anh hỏi gì – em cũng lặng thinh không đáp
Nắng chiều vàng cười cợt trêu em
Gió chiều hôn đôi má dịu mềm
Mắt thoáng nhìn anh rồi đi rất vội

Ôi mắt em nhìn làm hồn anh bối rối
Biết đây rồi lòng sẽ nặng ước mơ
Hình như yêu – anh yêu tự bao giờ
Mà say đắm  đã tràn vào mộng tưỡng

Em kiều diễm trên ngôi cao  thần tượng
Cho anh mừng bằng tiếng nhạc ý thơ
Cho anh say trong hai tiếng đợi chờ
Em hứa hẹn khi quân hành anh tiếp tục

Anh uy nghi khoác lên mình chiến phục
Tưởng nhung bào của ‘hoàng thượng’ lâm chinh
Và hôn em khi nhạc tấu đăng trình
Tay em níu lấy tay anh ngừng ngập

Rồi những lúc mặt trời chiều xuống thấp
Mây lững-lờ, mây tím kéo nhau đi
Em khẻ ngâm lời hát lúc biệt ly
Cho anh vọng từ miền xa đồi núi!

Nhật Thụy Vi

1968

Bài Tình Ca Cho Anh

Bài Tình Ca Cho Anh

Em ru anh ngủ say nồng
Ngày mai chinh chiến gai chông đang chờ
Đêm nay trời đẹp trăng mơ
Em ngồi đón gió làm thơ cho chàng
Ngoài kia lá đổ thềm hoang
Đèn lung linh sáng mơ màng giấc hoa
Rồi mai anh sẻ đi xa
Rồi em mòn mõi vọng ca tình buồn
À ơi tình mộng yêu đương
Giữa cơn giông bão sóng cuồng quê hương

Nhat Thuy Vi

1968

Friday, March 14, 2014

Giọt Buồn (Frozen Tears)

Giọt Buồn

Uống nước mắt để viết bài thơ cuối
Gửi người tình gửi bè bạn xa xôi
Kiếp hoa phai chờ lá nỏn đâm trồi
Nhìn con dại khôn nguôi dòng huyết lệ

Tiếng khóc con thơ lời tim tôi kể
Ý nghĩa cuộc đời trao hết cho con
Dù ngày mai hơi thở mõi mòn
Cho tôi được ôm con lần cuối

Tim vẫn nóng sao tôi không đủ sức
Để nuôi con cho con đến trưởng thành
Mắt con buồn nước mắt nhỏ long lanh
Tôi nuốt mặn, ngọt ngào lòng thương cảm

Tay bé thơ trong nôi hồng quờ quạng
Tim sắt se lệ đọng kết giọt buồn
Thương con thơ đời chưa chút bụi vương
Mà khăn trắng trong nôi hồng con nhận

Hoa đã úa nhụy tàn phai hương sắc
Đời bấp bênh tôi oán hận chi đời
Buồn vẫn đọng trong hồn tôi dày đặc
Đêm sẻ tàn đời tách rẽ đôi nơi.

Saigon 1969

Nhat Thuy Vi

Frozen Tears

Swallowing my tears to write a few last words
To you my love, to distant friends
As a fading flower  awaiting new shoot
Oh, my child! how life could be so discontents!

Your cries, dear child, echoing far and deep
Last strength of life – I give it to you!
Let me hold you – till my last breath
Let me hold you – till death bestowed

A young heart of mine – why losing its beats
Why not together, child - we could walk in life?
why those tears keep rolling down my cheeks
Oh darling, where has it gone, a sweetness of life?

Reaching out for your hands, I hold on your touch
My heart feels pain – oh, as to pieces it’s torn
How sorrows and pain descending in such!
To our life, as if heaven’s scorn

Who to blame for my young life’s cut short?
As a flower wilted when it is yet to bloom!
Tears of sadness – let frozen tears rolled not
And cry no more – for darkness soon falls!

Norman 2011
a translation from Nhat Thuy Vi's Vietnamese poem:


Thursday, March 13, 2014

Hãy Nói Yêu Em

Hãy Nói Yêu Em


Nói đi anh – nói yêu em mãi mãi
Cho mắt buồn đừng đổ lệ đêm thâu
Cho trời xanh đừng vội áng mây sầu
Cho chim chóc líu lo lời tình ái

Nói đi anh – sao nghe chừng ái ngại
Sao mắt buồn vương vấn nỗi ưu tư
Sao môi anh không rạng rỡ tiếng cười
Cho em ngủ giữa vòng yêu mời mọc

Nói yêu em cho tim đừng kêu khóc
Đừng dỗi hờn cho lỡ một đời xuân
Nói yêu em đừng bằng lời khó nhọc
Để mộng tàn em còn thấy bâng khuâng.

Nhật Thụy Vi
1967



Say that You Love Me

Say you love me now -  and forever its lasted
So my tears will hold back its flow
And our dreams no longer impassed
Let us once more hear the birds’ song rose

Speak, my love! why you hold it back
In your eyes such sadness I found
Why those lips, no laughters to crack?
How I'm longing to hear - the sweetness of your sound!

Speak, my love, let no more regret
Spring of life is breaf to hold
Speak to me that you love me, yet,
despite how difficult  life will get?
Let me long for you, still,
even in a dream
and that dawn is nearly set!

translation 4/2008



Đêm Vũ Trường

Đêm Vũ Trường

Thuốc cháy đỏ trên tay
Mắt ta mờ những lệ
Rượu lấp lánh muôn màu
Ôi! ta yêu trần thế

Tiếng nhạc mềm điệu ru
Ai mời? ai khuyên dụ
‘Điệu nào buồn cũng hay
Em còn ưu tư mãi?’

Vòng tay nào dìu ta
Vòng lưng nào xa lạ
(Em chấp nhận lời mời
Em đi vào sa-ngã!)

Ta cúi đầu thật sâu
Đêm vũ-trường kinh động
Nhạc dậm-dật chuyển lời
Ôi! ta yêu cuộc sống

‘Nơi nầy em bỏ xoã
Mái tóc dài của anh!’
Ta chợt cười nghiêng ngã
Ly rượu đỗ tan-tành

Kìa, hãy mời ta đi
Điệu luân-vũ bắt đầu
Đèn đổi màu rồi đó
Ai nói yêu ta đâu?

Mà thôi - đừng nhảy múa
Ta chẳng thích loạn cuồng
Để ta mơ trần thế
Để ta ngồi cô-đơn

Ai đưa về đêm nay?
Có còn ly rượu ngọt?
Cho ta thắm vành môi
Cho nụ cười thánh thót

Ai đưa về đêm nay?
Ai đưa về đêm trước
Sáng Đà-Lạt sương mù
Sáng – mưa giăng trong mắt.

Nhật Thụy

Đà-Lạt 1968

Khao Khát

Khao Khát

(in Thi Nhân và Thi Ca Việt Nam Thế Hệ Mới
Việt Điểu publications 1978)

Mười ngón tay ôm tình yêu trước mặt
Trái mộng u sầu bỏ lại sau lưng
Ngọt lịm môi hôn ngọt lời đường mật
Em ôm ân tình mà thoáng bâng khuâng

Cứ nói yêu em bằng lời giả dối
Cứ bảo rằng chỉ có em thôi
Cho cuộc sống không nhạt nhoà bóng tối
Cho em đừng hờn tủi bởi đơn côi

Hãy ôm em đi trong vòng tay tình ái
Hãy quàng vai em cho đừng lạnh đêm đông
Xin nói yêu em sao anh ngần ngại?
Có phải vì em sống cuộc cuồng ngông?

Em cần tình yêu mặc yêu đương lừa đảo
Em cần môi hôn để sưởi ấm cuộc đời
Em sợ lắm rồi những chiều buồn áo não
Nhìn gió mưa lảm hoa lá tả tơi!

Nhật Thụy Vi

Đà Lạt 1968

Saturday, February 15, 2014

Em Chỉ Là Mộng

Em Chỉ Là Mộng

Đêm ở đây trời giăng đầy tinh tú
Mắt em nhìn hoa lá ngẩn ngơ say
Tuổi mộng mơ hương thắm ướp bàn tay
Mười ngón nhỏ ôm tình yêu rất rộng

Em đôi tám tâm hồn vừa chín mộng
Ngọt môi cười ấm mắt ngọc đưa duyên
Trời bâng khuâng – nàng có phải là tiên
Ta đày xuống trần gian biến động?

Tóc rất dài như díu dang cuộc sống
Làm mưa buồn mưa đổ trút tháng năm
Mây thẫn-thờ trôi và gió lạnh căm
Cho anh vướng trong nghìn thu mơ ước

Anh muốn uống từng hơi em thở
Muốn suốt đời theo dáng tiên nga
Làm gió bay vướng gót chân ngà
Nâng cánh áo theo em về xứ lạ

Trăng mông mênh tình yêu không mặc cả
Nghìn thu rồi em vẫn ngự trên cao
Em nữ vương của tình ái rạt rào
Em tay ngọc dịu hiền như tơ liễu

Anh yêu em thương sầu anh đâu thiếu
Từng đêm dài trằn trọc với trăng sao
Mắt ưu sầu khi lén ngước lên cao
Em ở đó – trăng tình yêu vừa mọc

Trong hồn anh buồn vang như tiếng khóc
Tóc em dài nghiêng đổ cả trời đêm
Anh nghe như hoa lá rớt bên thềm
Em có biết bài tương-tư anh hát?

Hãy lắng nghe tiếng sáo diều nhã nhạc
Giữa lưng trời trầm lắng u-mê
Gió lộng chiều mưa quên lối đi về
Áo trinh bạch sương mù bay lã-lứơt

Tiếng hát anh buồn nên em từ khước
Hay lời mất đi trong lạc-lõng xa vời
Như ân-tình quyện theo gió biển khơi
Em không biết hay lòng không tha thiêt?
Nhật Thụy Vi
1968


Saturday, February 1, 2014

Bóng Tối Tâm Hồn









Bóng Tối Tâm Hồn
(Đêm Tân Hôn Vùng Chinh Chiến)

Lệ chảy nửa dòng lệ khô đọng lại
Em ghép tên mình - hai tiếng Việt Nam
Đêm giăng hoa-đèn muôn nghìn trái sáng
Đạn liên thanh dòn thay pháo vu-qui

Nhật Thụy Vi
1968


Darkness of  Soul
(Wedding Night in War)

Tears streaming down on her face
She folds their name in two words ‘Viet-Nam’
To decorate  the night sky – a thousand flares be traced
With the deafening gun sound -  

how her wedding joy was embraced!


Nhật Thụy Vi

translation 4/2008
(War has darken the heart of the bride and overturned people happiness according to its will.  Instead of flowery lanterns, firecrackers and laughters, it brought most dramatic scene of flare, gunfire, and tears. The word 'VietNam' - a cry of lamentation - is the engraving as the long years of suffering of Vietnamese people during the war)

Tuesday, January 28, 2014

Bên Lưng Đèo




Bên Lưng Đèo

Ôm em em ngủ trên tay
Anh cao giọng hát giãi bày ái ân
Mịt mùng sương lạnh vai trần
Tóc em bỏ xoã ngại ngần nụ hôn

Chiều rừng nhạc đệm dập dồn
Như con thác cuốn cả hồn anh theo
Mưa trên vách đá cheo leo
Anh ôm em giữa lưng đèo chơ vơ

Ôi em,  hãy tỉnh cơn mơ
Đìu hiu bom đạn đang chờ đợi anh
Mai anh tiếp cuộc quân hành
Em đừng lệ đổ long lanh mắt buồn

Lá rừng rơi gọi chiều buông
Hôn em vội vã yêu thương rạt rào
Đời còn chiến trận gian lao
Anh sao xây đươc mộng vàng cùng em?


Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968


Sunday, January 26, 2014

Đêm Với Người Yêu

Đêm Với Người Yêu


Hãy ngủ đi anh -  đêm nay cho tròn giấc
Đừng để chiến tranh len đến mộng lành
Mười tháng trong rừng kiếp sống mong manh
Nay trở lại chỉ ba mươi giờ phép!

Bóng hình yêu, em thu vào mắt hẹp
Nhuộm ân tình bằng những chiếc hôn say
Ngày tháng đi qua chinh chiến miệt mài
Ai ru ngủ giữa rừng sâu gió bụi?

Hãy ngủ đi anh -  tiếng mềm trong hờn tủi
Mái tóc khô cằn nhuộm thắm phong sương
Đạn cày vai anh - vết tich chiến trường
Em gục mặt vào lòng anh xa xót!

Hãy ngủ đi anh -  những lời ru thơm ngọt
Em đợi chờ, chờ đợi để trao anh
Trăng ngoài song treo lơ lững trên cành
Anh ngon giấc giữa cơn mù lửa đạn!

Em ôm mặt - để che vùng trái sáng
Vừa thi nhau nở rộ giữa trời đêm
Để cho anh giấc ngủ được êm đềm
Quên biển lửa những ngày về hậu tuyến!

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968

Tuesday, January 21, 2014

Chiến Tranh, Điên Dại và Nỗi Buồn Con Gái (War, Madness, and the Sorrow of a Young Girl)



Chiến Tranh, Điên Dại và Nỗi Buồn Con Gái
(War, Madness, and the Sorrow of a Young Girl!)

(the original was first published in Vietnamese Poets and Poems of the New Generation)
(Đươc in trong ấn bản của Thi Nhân và Thi Ca Vietnam Thề Hệ Mới - Trần Bửu Đức Editor and Publisher : ' Người Tình Đã Xa'  Nhật Thụy)

Cho anh hết nhưng anh không thèm nhận
Để bây chừ rượu đắng đến mềm môi
Thuốc lá nồng đêm cũng trắng đêm thôi
Em gục mặt ôm trùm bao hờn tủi

Từ anh chết buồn đùn cao như núi
Lệ đẩm mi thành biển mặn mênh mông
Em ngã nghiêng em nghe mẹ theo chồng
Tình điên dại ru em từng giấc ngũ

Lâu đài giấy không nhốt loài dã thú
Trở về rừng tìm dấu vết hoang xưa
Tìm bóng anh tìm một chút hương thừa
Súng đạn nổ loạn cuồng như tiếng nhạc

Em ngẫn ngơ nhớ bài ca anh hát
Đi về rừng chiều cô tich miên man
Đoàn hùng quân biết tiến chứ chẳng hàng
Lính mủ đỏ muôn đời nêu gương dũng

Bước chân nhỏ dẫm tình yêu nát vụn
Chiều gọi anh xào xạc lá rừng thưa
Đau thương này nhức buốt nói sao vừa
Tiếc nuối đó gọi hồn xưa tỉnh dậy

Em khan hơi chừng anh không nghe thấy
Anh hững hờ lạnh nhạt đến thì thôi
Anh đi rồi anh chê bỏ cuộc đời
Thân trong trắng em cố làm nhơ bợn

Còn gì nữa anh ươm hoa ướp mộng
Linh hồn em tan tác gió chiều trôi
Thể xác kia vùi dập hết cho đời
Trong men sống em không còn gì nữa

Uất hận đó hồn non đầy chất chứa
Chuyện ngày xưa cao thượng để mà chi
Dĩ vãng bướm hoa hiện tại được gí
Khi cuộc chiến vẫn bừng trong lửa đạn

Nhìn thân thể mắt xanh sầu chán ngán
Trong điên cuồng em dâng kẻ chẳng yêu
Anh khen em môi mắt đẹp diễm kiều
Chừ son phấn em lấp dần dĩ vãng

Nước mắt trên mi tháng ngày cũng cạn
Đêm qua đêm cười cợt với ân tình
Chua xot gì – hư hoại chử băng trinh
(Em dâng hết anh cười buồn không nhận)

Anh hôn em những lần về thị trấn
Ve vuốt tay mềm ước vọng tương lai
Em tủi buồn hàng lệ nóng chảy dài
Anh khẽ bảo đời chúng mình vô tận

Đó, quả thật cuộc đời  anh vô tận
Nên chỉ mình em thấy máu đỏ thân anh
Thấy vết thương đẩm hận hoành hành
Anh lăn lộn – ôi! cuộc đời vô tận!

Em đã dâng sao anh đành không nhận
Để hôm nay còn đâu kẻ em yêu
Em buồn như hoa úa rụng vào chiều
Em điên loạn tỉnh mê theo ngày tháng

Em muốn chết muốn chết trong lửa đạn
Nhưng chiến trường chẳng nhận kẻ cuồng điên
Anh đâu rồi màu máu đỏ triền miên
Tràn lên mắt em như loài thú dữ

Anh nơi nào vùng thiên đường có ngự
Mắt đỏ hoe căng những lệ căm hờn
Tia sầu xoay đau đớn từng cơn
Em gục mặt với rượu nồng thuốc đắng

Thân con gái chừ nhục nhằn dày dặn
Em tìm quên trong nhạc loạn cơn cuồng
Em tìm quên trong hai tiếng yêu thương
Bằng chót lưỡi đầu môi rời rã

Để từng đêm nghe con buồn vật vã
Mặt trên tay em ôm khóc từng hồi
Nụ cười xưa giờ heo hút buông trôi
Theo dòng thác cuộc đời tuôn chảy mãi.

Nhật Thụy

Saigon 14-1-1969

Monday, January 20, 2014

Thơ Trong Chiến Tranh của Nhật Thụy Vi


Những bài thơ viết trong thời chiến 1967-1975

(War Poems written between 1967 - 1975)

Đêm

(Night - translation included)

Khi mặt trời ngũ yên
Khi hoả châu trở giấc
Những chân trời đen và buồn phiền
như sát nhập vào nhau
Ánh sáng nào lung linh của miền chinh chiến
Như ánh mắt con mèo đen
đi tìm một tình yêu lạc dấu
Như loài ma trơi không bến bờ để đậu
Tôi nghe tiếng gọi thê thiết
từ tâm tư tràn đầy suy tư và đau khổ
Đêm- tôi nghe tiếng những người tình
khúc khích thì thầm mà sao như nức nở âm ba
Đêm - tôi nghe tiếng quê hương não nùng kêu khóc
Tôi lặng yên
Đứa con bé dại hãy còn nằm im và ngoan ngoãn trong lòng
Đêm sẻ bỏ đi và mặt trời sẽ trở lại
Cho con
và cho quê hương.

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968


Night

When the sun felt into its slumber
When the battles’ flares awaked in the night
When sorrows and darkness entwined
The magic light in dark fields began its tricks
as the shinning eyes of a thousand black cats
searching for their lost lovers
As the shadows had no place to rest
In the depth I heard the wailling
of a million of tortured souls 

Night – I listen to the murmur of the lovers’ sadness
or is it their quiet laughters – I don’t know!
Night – I heard the crying of my country
Closing my eyes and  holding my breath
and here my little one still in his gentle sleep

Night – darkness will be fading soon
And the sun will be back
for you, my darling child
and you, my beloved earth!

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968


(Translated 2008 by NTVi)



Gửi về người lính chết trận

(Cho P.V. Đ - tử trận ngày 20-4-68)
 (A Poem for the Death of a Soldier Named P.V.Đ)

Nghe anh chết trời sầu dâng trong mắt
Thương bạn bè thương đời bạc thân trai
Anh bỏ đi khi tình ái chưa phai
Khi đứa trẻ tượng thân trong lòng mẹ

Nghe anh chết – buồn đau về kể-lể
Mây chiều về giăng trắng lối đưa tang
Tôi ngẫn-ngơ lòng chi xiết bàng-hoàng
Người ở lại! ôi! sầu thương biết mấy

Anh nằm đó – nhưng đời chia xa mãi
Người tình đây – lòng ũ-rũ nghẹn ngào
Mộng yêu đương giờ xa vút non cao
Lệ hoen mắt tàn canh ai ngồi khóc

Đời đau thương nhiều chua cay mời mọc
Tuổi xuân hồng mà môi nhạt màu son
Anh đi rồi mộng thắm cũ đâu còn
Duyên ân-ái từ đây đành vĩnh biệt

Anh bỏ đi giữa mộng lòng tha thiết
Mắt nàng buồn hơn cả những đêm đen
Hoa ưu-tư nở kín giữa trời đêm
Khi khăn trắng chít lên đầu tuổi dại

Đây lời thơ tiển người đi xa mãi
Nợ nước non – tình ái vẹn đôi bề!
Trời giăng buồn – buồn kín cả hồn quê
Người cúi mặt - người âm thầm nhỏ lệ.

Rạch Kiến 1968
(thương trong nỗi đau của Phúc)



Giữa Chiến Chinh

(Love in The Midst of War)

Vòng tay sắt thép nào ghì em trong lửa đạn
Nụ hôn nào còn thơm mùi thuốc súng
Khung trời nào đẩm lệ của hoả châu
Em ngẩn ngơ
Em say mộng suốt đêm trường
Màu trời đen
Mắt anh âm u khi nụ hôn gắn chặc
Mắt anh ngời sáng như loài hổ dữ
khi tiếng súng bừng lên
Rồi ai khóc thét
Rồi ai đau thương lịm mình bên xác chết
Rồi ai ôm anh trong vòng tay mềm con gái
Giọt lệ hoả châu nào bây giờ lăn tròn trên má
Nụ hôn
Cay đắng làm khép kín làn môi
Em bỏ đi nửa đêm còn trái sáng
Dưới chân khô cằn đất cày lên xot xa tủi nhục
Em cúi đầu bước đi mà không nhìn lại
Em rời bỏ xác thân anh giữa vùng đêm đen chinh chiến
Và đêm, sẽ là đêm mãi mãi
Cho anh, và em!

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968

Đêm Biệt Ly

(in trong tập 'Thi Nhân và Thi Ca VietNam thế hệ mới/
published on Vietnamese Poets & Poems of the New Generation 1978)

Gió vàng lên cao gió dìu em đi
Áo thướt tha dáng dấp kiêu kỳ
Xin hãy nói bằng lời ca ngào ngọt
Cho đượm môi em trong tuổi xuân thì

Hãy quên đi và quay lại em
Chiến tranh đâu phải chuyện êm đềm
Máu đổ đó đẫm loang thành phố
Em sợ lắm rồi anh chớ kể thêm

Hôn em đi anh cho hồn lên cao
Chất ngất ưu tư hồn đã nghẹn ngào
Hãy sống với em dù vui không trọn
Thời gian ngọc ngà chắp cánh bay mau

Ôm em đi anh rồi mai anh đi
Chiến trường gọi anh phải biệt kinh kỳ
Vòng tay lạnh làm em buốt giá
Anh sẻ bõ em giữa buổi xuân thì

Sao hôn em gọi em là goá phụ
Sao hôn em bảo đừng mang hận thù
Hoả châu sáng đó muôn ngàn tinh tú
Bảo em rằng không có ngục tù

Chiều đi lên cao chiều xa vời vợi
Sương trắng bay vòng trên núi trên non
Em ngước mắt: hay tình anh đổi mới
Anh bỏ em đi tuổi ngọc hao mòn

Ôi! chiều đi nhanh sương mù vây quanh
Tím cả môi em mây nước xây thành
Mưa sẻ đến và anh đi vội vã
Môi em run run: anh bỏ sao đành

Anh quay lưng chiều cũng đi theo
Lờ lững sương giăng trắng cả lưng đèo
Em cúi mặt xót thương mình chi xiết
Mây ẩn hình trên vách đá cheo leo.

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968    

Đêm Nghe Tiếng Hát Anh

 (The Night I Heard You Singing!)

Khi chàng cất cao tiếng hát
em nằm im nghe buồn chảy vào hồn
Lệ đọng rơi từng giọt
Từng giọt âm thầm tuôn

Tiếng hát chàng vút ngời trên đỉnh nhớ
Cao và xa như chắp cánh thiên-thần
Tiếng hát chàng mông mênh sầu vạn thuở
Em yêu chàng – yêu tiếng hát lưu ly

Tiếng chàng ru những lời thơ huyền bí
Làm mê say loài chim ngủ trên rừng
Lá mùa thu khô cằn sự sống
Em yêu chàng – lá xao động bâng khuâng

Chàng đem tiếng hát lên non cao tình tự
Sắc mây hồng – tà áo đẹp giai nhân
Con bướm trắng nhởn-nhơ chiều cô-lữ
Chàng đi rồi - bỏ em lại sau lưng

Khi chàng cất cao tiếng hát
Em cúi đầu và gọi chàng ơi!
Những vệt buồn chảy dài theo năm tháng
Bước độc hành sẻ đếm mãi không vơi

Khi chàng cất cao tiếng hát
Hồn em ngủ vùi trong giấc cô-đơn
Em mê-say một loài hoa ảo-tưởng
Ngở tiếng chàng vời-vợi nhớ thương.

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968

Cho Liên, Nguyễn Đình Nghĩa và Duy Khánh