Sương Chiều Cao Nguyên
Ôi! sương trắng cao nguyên
Ôi! mây mù đỉnh núi
Đừng giăng giăng mờ tình ái
chưa nguôi
Này! ta quay mặt đi sao bóng chàng không hiện
Mặt ta não nề nước mắt quanh
mi
…
Kìa, sương trắng trên đồi sương
cao mờ mịt
Chiều buông xuôi ai lắng tiếng
thở dài
Áo chàng xanh chìm trong lớp
sương bay
Ta vẩy gọi năm ngón tay rời rã
‘Về với em đi anh hàng hàng sương
lã chã
Về với em đi anh nến trắng
quan tài hồng
Hồng màu môi em hay hồng câu
tình ái
Hồng trái tim mình hay máu
tim anh’
Ta không biết ta loạn cuồng tâm
trí
Màu thư xanh hay màu trắng đưa
tang
Màu nào của ta và màu nào đổ
vở
Màu trắng màn sương chiều đến
xây thành
…
Kìa, tiếng chàng gọi ta cùng
màu xanh của áo
Thấp thoáng trong sương hiển
hiện bên ghềnh
Ta muốn ghì hôn đôi bàn tay yêu
dấu
Ôm giữ chân chàng sương trắng
bay quanh.
Đà Lạt 1968
No comments:
Post a Comment