Lần
Cuối Hôn Anh
Em đến trễ anh tủi hờn nhắm mắt
Lần cuối cùng mình chẳng được
gặp nhau
Nói sao vừa cho hết những thương
đau
Khi ngang trái phũ trùm lên
tuổi dại
Nụ hôn đầu cũng là trao lần
cuối
Em hôn anh môi lạnh tái-tê sầu
Mắt anh xưa em nhớ quá lòng đau
Đời bỗng chốc mịt-mùng bóng tối
Thân anh yêu vết tàn-thương nông
nỗi
Nói gì đây sầu hận ngập buồng
tim
Em nhìn anh trong dáng dấp
im-lìm
Mắt khép kín, máu trong tim
ngừng chảy
Thoắt
cơn đau tưởng như mình hấp hối
Ngẫn ngơ buồn như mưa bão ngoài
kia
Chưa nhận ra hun hút sự chia
lìa
Hay thăm thẳm của con đường sắp
tới
Anh nằm đó mà sao không với tới
Em đang buồn sao lòng bỗng trống
không
Trời trưa hè sao sương khói mênh
mông
Và nước mắt – hay mưa mà trắng
xoá
……
Xác anh lạnh em đấp tình yêu
nóng
Hồn anh sầu em đấp dạ nhớ thương
Anh nghe không tiếng nức-nở đêm
trường
Anh đành để em bơ-vơ trần thế.
Nhật Thụy Vi
1968
No comments:
Post a Comment