Mãnh
Vụn Tình Yêu
Đêm vàng úa linh hồn như oằn
oại
Anh trở mình nghe xa xót dâng
cao
Chuyện thuỷ chung mảnh tình băng
hoại
Anh vuốt mặt anh lệ đọng nghẹn
ngào
Ôi! nửa lưng trời chập chùng
tơ liễu
Tóc em buông dài phũ lấp tin
yêu
Với đôi mắt và hàng mi yểu điệu
Thân thể ngọc nghìn đời không
với tới
Chiều lên cao chiều càng đổ ưu
phiền
Anh nhắm mắt hồn đi xa vời vợi
Tình yêu qua làm tê tái triền
miên
Ngọn gió đong đưa ân tình rét
buốt
Đêm cao nguyên sầu những bước
chân hoang
Mặt hồ xanh gió vờn con nước
Anh lắng hồn mình thôi chớ
than van
Tình đà lên cao tình càng xa
hút
Lừng lững bên trời tiếng nhạc
tiếng thơ
Anh góp nhặt tình em gẫy mục
Cất cả vào tim bằng những tôn
thờ.
Đà Lạt 1968
No comments:
Post a Comment