Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Sunday, April 27, 2014

Lời Trăn Trối

Lời Trăn Trối

Này em, người em thơ muôn đời bé bỏng
Hảy ngồi đây nghe anh kể
Hay cũng là lời trăn trối sau cùng
Kìa – em đừng khóc
Anh đi vì quê-hương
Anh chết trong thù cha rửa sạch
Em đừng buồn
Sao em để lệ lăn tròn trên má
Sao em u-sầu gục mặt giữa lòng tay
Bàn tay em xanh xao
Bàn tay em lạnh giá
Súng còn nổ đó em
Hoả-châu còn sáng soi trận địa
Những cây cầu trên con đường nhà ta gảy đổ
Những phiến sầu rơi theo gót tuổi thơ
Không biết em có còn nhớ lời kêu gào
thảng thốt của mẹ
Khi giặc về trước cửa chúng ta
Họ về đó! Họ về đó con
họ là kẻ thù - họ là thú dữ
Họ giết cha con - họ đã giết cha con
Em, em hiểu rồi ư?
Mắt em sáng – Anh đã thấy
Ánh sáng anh hằng đợi hằng chờ
Họ giết cha chúng ta
Phải rồi em
Hảy nắm tay anh lần cuối và
cho anh hôn
Vầng trán em cao – phẳng phiu như
cuộc đời bé dại
Kìa – em nói gì đó
Em nguyện cầu ư?
Cho anh?
Không, không em ơi đừng cầu nguyện cho anh
được an lành bên Chúa
Súng còn nổ không em?
Hoả châu còn sáng đó hở em
Sao em không quì xin Người cho
Việt Nam thôi dài chinh chiến
Sao em không từ bỏ cái uỷ mị trong em
Anh đã nhìn thấy
Tia sáng trong mắt em và
anh ngời lên hy vọng
Em!
Nửa đường chinh chiến lụn tàn
Nửa đường chiến chinh gảy đổ
Không, em đừng cho anh hối tiếc
cuộc sống ở thế gian
Vì anh đã đem tất cả tiềm năng
của mình ra chiến đấu
Anh hăng say
cho đến bây giờ tròn với tuổi ba mươi
Kìa – sao em lại khóc
Em có còn nghe anh nói gì không
Sao bàn tay em run rẫy?
Sao môi em mím chặc?
Thù cha và thù quê hương!
Ừ phải rồi – em tiếp anh mà trả
Không, anh không mệt đâu
Em hãy cho anh nói
Những lời cuối rồi thôi anh câm lặng
rồi ngàn đời như bóng quế hồn ma
Tay anh lạnh hay tay em?
Hình như súng nổ
Phải rồi - họ đã về thành phố
Họ đem những máu xương của
dòng họ mình tiêu huỷ
Tiếng nổ bên tai anh rền vang ầm ĩ
Đốt cháy lòng anh bằng thuốc súng oán cừu
Em - hãy đi đi!
Không – hãy cho anh hôn em lần nữa
Đừng lau lệ cho anh hỡi em
Má em cũng đầm đìa nước mắt
Ôi, anh nhớ mẹ và nỗi trông chờ! 
Mai em về
Nói với mẹ anh hãy còn chiến đấu
Anh hãy còn trên đường tìm kiếm kẻ thù
Em, anh gữi lại em bao lời nhắn nhủ!

Nhật Thụy Vi
Sadec 1968




No comments:

Post a Comment