Đoạn Tuyệt
Trả em đó những tình yêu mộng
ảo
Hãy đem đi cho ước vọng lên
cao
Gió đưa mây mặc mây có nghẹn
ngào
Bao luyến tiếc rồi cũng thành
dĩ vãng
Chua xót gì mà giả vờ hốt hoảng
Đừng đưa tay ôm lấy mặt thương
đau
Đừng nhìn tôi đừng để lệ tuôn
trào
Thời gian sẻ ôm trùm bao quên
lãng
Ôi! giờ đây cuộc đời đầy chán
ngán
Em đi đi, đừng quên chữ hư
danh
Mộng giàu sang hãy ôm ấp bên
mình
Tôi lính chiến nên bạc tiền
không có
Tôi chỉ có một trái tim bé nhỏ
Chứa tình em và bóng dáng quê
hương
Mang nặng theo gian khổ chiến
trường
Chứa hình ảnh đau thương người
nước Việt
Em đả biết tình tôi bao tha
thiết
Nhưng có gì giữ được bước chân
em
Thôi hãy đi tôi chẵng nói gì
thêm
Sao em khóc? cho mắt mờ mộng ước
Khi em khóc lòng tôi buồn sướt
mướt
Vẫn vơ lòng tôi nghĩ chuyện ngày
xưa
Nước mắt em tôi yêu mấy cho vừa
Tôi muốn uống cạn dòng đau khổ đó
Kìa hãy đi đi khi lòng em đã
mở
Xô đẩy tình tôi rơi rớt nửa đường
Tôi có làm gì để em xót em thương
Em cúi mặt… để mỉm cười mai mỉa
Em cúi mặt… để tôi buồn thấm
thía
Vì nét ưu sầu vương đọng mi
em
Như ngày xưa em đứng tựa bên
thềm
Em hờn dỗi ‘anh không yêu em
nữa!’
Giờ đã hết – nhìn cuộc đời chán
mứa
Chuyện phồn hoa - chuyện tình
ái lọc lừa
Giả biệt đi, tôi trở lại rừng
xưa
Nơi có bạn có súng gươm thù địch
Nổi êm ái của chiều rừng cô tịch
Gác súng bên mình kể chuyện yêu
đương
Bạn bè tôi dày dạn phong sương
Nhiều gian khổ nhưng tình không
lừa dối.
1968
No comments:
Post a Comment