Mộng Ảo
Đêm đông lạnh ngoài trời sương
mờ ảo
Dáng anh về huyền-hoặc dáng
trong sương
Đèn trăng soi em thấy dáng
anh buồn
Đọng ngấn lệ nhìn sâu qua
song cửa
Đến đây anh và ở lại nơi đây
Hôn em đi – kìa lệ đổ vơi đầy
Màu tang tóc ngập tràn trong
mắt đó
Phải anh khóc cho ân tình đổ
vở
Phải anh buồn cho chiến cuộc
thương đau
Rồi anh đi – anh đi mãi ngàn
sau
Không trở lại – cũng không lời
giã biệt
Nay anh đến với hồn oan lưu
luyến
Mắt đẩm sầu nhìn em gái lặng
câm
Mưa tơ vương – mưa đọng giọt âm
thầm
Nước mắt chảy nên đôi giòng
huyết lệ
Anh đứng đó nghe đêm trường kể
lể
Chiều hành quân anh gục ngã đau
thương
Mưa bay hoài - bay ướt mắt người
thương
Nhật Thụy Vi
Sadec 1967
No comments:
Post a Comment