Hồn Em và Quê Hương
Ta đả hết lời nguyện cầu cho
nước Việt
Thôi binh đao thôi tang tóc điêu
tàn
Nẻo đường xưa cỏ mọc lối đi
hoang
Khung cảnh cũ đắm chìm trong uất-nghẹn
Ta thẫn thờ nhìn trăng xưa hò-hẹn
Bóng em hiền đã ngủ giấc nghìn
thu
Trở lại đây buồn giăng phủ mịt-mù
Cây cỏ dại cũng buồn thương số
phận
Ta muốn gọi trời cao bằng bao
căm phẩn
Bằng tủi hờn, bằng nước mắt
van xin
Việt Nam ôi sao cứ mãi
điêu linh
Thành quách đỗ để tiền nhân ứa
lệ
Bao thương khóc như oan hồn kể
lể
Bao uất hờn ta giận cả trời
xanh
Quê hương đây người thôn xóm
hiền lành
Nay máu đổ xương phơi đồng ruộng
vắng
Trăng ưu sầu trăng chẳng buồn
rọi sáng
Gió căm hờn gió thổi lạnh lòng
ta
Ta chờ đây cho sao rụng trăng
tà
Chờ bóng dáng một hồn ma yêu
dấu
Tâm sự ta bạn bè không hiểu thấu
Bảo ta loạn cuồng nên viết mãi
văn thơ
Thơ ta say trong ý-mộng đợi
chờ
Mà bóng dáng thì tan thành
tro bụi
Người nào biết ta yêu em đắm đuối
Em yêu ta mê đắm một khung trời
Và chúng mình yêu một nước
non thôi
Là nước Việt oằn đau trong khói
lửa
Em chết đi giữa nguyện cầu
chan chứa
Ôm mẹ hiền trong lúc sắp lâm
chung
Gọi tên ta bằng những tiếng não-nùng
Tim ta khóc - mắt tuôn dòng máu
lệ
Quê hương hỡi đau thương nào
hơn thế
Ta khóc người, ta khóc kẻ ta
yêu
Em chết rồi em vẫn đẹp diễm
kiều
Ta đứng lặng bên hai hàng nến
trắng
Trước mặt ta con sông buồn phẳng
lặng
Ánh trời chiều nhuộm đỏ cả dòng
sông
Tình quê hương ôi cay đắng ngập
lòng
Ta rời bõ quan tài em máu đỏ
Giờ trở lại – thân ngọc-ngà nằm
đó
Giữa vườn hoang hoa lá đổ mộ
sầu
Ta nhặt lên từng chiếc lá rơi
mau
Nghe đau đớn lẫn bao niềm
nhung nhớ
Gió thoảng qua ngở chừng hơi
em thở
Lá rì-rào như tiếng nói em yêu
Tưởng chừng như trong giấc ngủ
đìu-hiu
Tình yêu đó sẻ lay hồn em dậy
Ta nhắm mắt để ta còn được thấy
Dung nhan buồn từ đáy mộ đi lên
Vì tình yêu làm xao động thần
tiên
Ta cố đón bằng đôi tay mở rộng
Dáng em sầu khơi bao dòng xúc
động
Mắt em tràn tình-ái với quê hương
Ta hiểu rồi em – tình ái chưa
tròn
Quê hương vẫn nặng màu đen
tang tóc
Đêm lắng nghe những oan hồn kêu
khóc
Chênh-chếch trăng buồn – lá động
lao xao
Ta ưu tư nhìn trăng bạc úa màu
Con sông lạnh thẫn thờ làn nước
biếc
Ta lắng gọi mà sao xa biền biệt
Em trở về rồi lòng mộ tối âm
u
Đêm như chùng nặng giọt sương
thu
Hồn mơ tưởng ôm vời em ảo-ảnh
Cố đuổi bắt một đau sầu trốn
tránh
Trong buồng tim trong khối óc
của ta
Ta van xin nhưng buồn vẫn không
tha
Ta kêu khóc như hồn ma đêm tối
Ta quì xuống đợi chờ ơn cứu rỗi
Giải thoát linh hồn đau đớn
triền miên
Gió gọi mưa về - ta gọi bóng
ma thiêng
Mà chỉ thấy mưa sầu rơi trong
mắt
1968
No comments:
Post a Comment