Đắm Say
Anh nhớ thương vùng thơ ngây
tuổi ngọc
Áo trắng học trò nón lá nghiêng
nghiêng
Tóc nhung đen buông xoả vai mềm
Măt e-ấp nhìn anh em ngượng-ngập
Anh hỏi gì – em cũng lặng thinh không
đáp
Nắng chiều vàng cười cợt trêu
em
Gió chiều hôn đôi má dịu mềm
Mắt thoáng nhìn anh rồi đi rất
vội
Ôi mắt em nhìn làm hồn anh bối
rối
Biết đây rồi lòng sẽ nặng ước
mơ
Hình như yêu – anh yêu tự bao
giờ
Mà say đắm đã tràn vào mộng tưỡng
Em kiều diễm trên ngôi cao thần tượng
Cho anh mừng bằng tiếng nhạc ý
thơ
Cho anh say trong hai tiếng đợi
chờ
Em hứa hẹn khi quân hành anh tiếp
tục
Anh uy nghi khoác lên mình
chiến phục
Tưởng nhung bào của ‘hoàng thượng’
lâm chinh
Và hôn em khi nhạc tấu đăng
trình
Rồi những lúc mặt trời chiều
xuống thấp
Mây lững-lờ, mây tím kéo nhau
đi
Em khẻ ngâm lời hát lúc biệt
ly
Cho anh vọng từ miền xa đồi núi!
Nhật Thụy Vi
1968
No comments:
Post a Comment