Em
Chỉ Là Mộng
Đêm
ở đây trời giăng đầy tinh tú
Mắt
em nhìn hoa lá ngẩn ngơ say
Tuổi
mộng mơ hương thắm ướp bàn tay
Mười
ngón nhỏ ôm tình yêu rất rộng
Em đôi tám tâm hồn vừa chín mộng
Ngọt
môi cười ấm mắt ngọc đưa duyên
Trời bâng khuâng – nàng có phải
là tiên
Ta đày xuống trần gian biến động?
Tóc rất dài như díu dang cuộc
sống
Làm mưa buồn mưa đổ trút tháng
năm
Mây thẫn-thờ trôi và gió lạnh
căm
Cho anh vướng trong nghìn thu
mơ ước
Anh muốn uống từng hơi em thở
Muốn suốt đời theo dáng tiên
nga
Làm gió bay vướng gót chân ngà
Nâng cánh áo theo em về xứ lạ
Trăng mông mênh tình yêu không
mặc cả
Nghìn thu rồi em vẫn ngự trên
cao
Em nữ vương của tình ái rạt rào
Em tay ngọc dịu hiền như tơ
liễu
Anh yêu em thương sầu anh đâu
thiếu
Từng đêm dài trằn trọc với trăng
sao
Mắt ưu sầu khi lén ngước lên
cao
Em ở đó – trăng tình yêu vừa
mọc
Trong hồn anh buồn vang như
tiếng khóc
Tóc em dài nghiêng đổ cả trời
đêm
Anh nghe như hoa lá rớt bên
thềm
Em có biết bài tương-tư anh hát?
Hãy lắng nghe tiếng sáo diều
nhã nhạc
Giữa lưng trời trầm lắng u-mê
Gió lộng chiều mưa quên lối đi
về
Áo trinh bạch sương mù bay lã-lứơt
Tiếng hát anh buồn nên em từ
khước
Hay lời mất đi trong lạc-lõng
xa vời
Như ân-tình quyện theo gió biển
khơi
Em không biết hay lòng không
tha thiêt?
Nhật Thụy Vi
1968
No comments:
Post a Comment