Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Tuesday, January 21, 2014

Chiến Tranh, Điên Dại và Nỗi Buồn Con Gái (War, Madness, and the Sorrow of a Young Girl)



Chiến Tranh, Điên Dại và Nỗi Buồn Con Gái
(War, Madness, and the Sorrow of a Young Girl!)

(the original was first published in Vietnamese Poets and Poems of the New Generation)
(Đươc in trong ấn bản của Thi Nhân và Thi Ca Vietnam Thề Hệ Mới - Trần Bửu Đức Editor and Publisher : ' Người Tình Đã Xa'  Nhật Thụy)

Cho anh hết nhưng anh không thèm nhận
Để bây chừ rượu đắng đến mềm môi
Thuốc lá nồng đêm cũng trắng đêm thôi
Em gục mặt ôm trùm bao hờn tủi

Từ anh chết buồn đùn cao như núi
Lệ đẩm mi thành biển mặn mênh mông
Em ngã nghiêng em nghe mẹ theo chồng
Tình điên dại ru em từng giấc ngũ

Lâu đài giấy không nhốt loài dã thú
Trở về rừng tìm dấu vết hoang xưa
Tìm bóng anh tìm một chút hương thừa
Súng đạn nổ loạn cuồng như tiếng nhạc

Em ngẫn ngơ nhớ bài ca anh hát
Đi về rừng chiều cô tich miên man
Đoàn hùng quân biết tiến chứ chẳng hàng
Lính mủ đỏ muôn đời nêu gương dũng

Bước chân nhỏ dẫm tình yêu nát vụn
Chiều gọi anh xào xạc lá rừng thưa
Đau thương này nhức buốt nói sao vừa
Tiếc nuối đó gọi hồn xưa tỉnh dậy

Em khan hơi chừng anh không nghe thấy
Anh hững hờ lạnh nhạt đến thì thôi
Anh đi rồi anh chê bỏ cuộc đời
Thân trong trắng em cố làm nhơ bợn

Còn gì nữa anh ươm hoa ướp mộng
Linh hồn em tan tác gió chiều trôi
Thể xác kia vùi dập hết cho đời
Trong men sống em không còn gì nữa

Uất hận đó hồn non đầy chất chứa
Chuyện ngày xưa cao thượng để mà chi
Dĩ vãng bướm hoa hiện tại được gí
Khi cuộc chiến vẫn bừng trong lửa đạn

Nhìn thân thể mắt xanh sầu chán ngán
Trong điên cuồng em dâng kẻ chẳng yêu
Anh khen em môi mắt đẹp diễm kiều
Chừ son phấn em lấp dần dĩ vãng

Nước mắt trên mi tháng ngày cũng cạn
Đêm qua đêm cười cợt với ân tình
Chua xot gì – hư hoại chử băng trinh
(Em dâng hết anh cười buồn không nhận)

Anh hôn em những lần về thị trấn
Ve vuốt tay mềm ước vọng tương lai
Em tủi buồn hàng lệ nóng chảy dài
Anh khẽ bảo đời chúng mình vô tận

Đó, quả thật cuộc đời  anh vô tận
Nên chỉ mình em thấy máu đỏ thân anh
Thấy vết thương đẩm hận hoành hành
Anh lăn lộn – ôi! cuộc đời vô tận!

Em đã dâng sao anh đành không nhận
Để hôm nay còn đâu kẻ em yêu
Em buồn như hoa úa rụng vào chiều
Em điên loạn tỉnh mê theo ngày tháng

Em muốn chết muốn chết trong lửa đạn
Nhưng chiến trường chẳng nhận kẻ cuồng điên
Anh đâu rồi màu máu đỏ triền miên
Tràn lên mắt em như loài thú dữ

Anh nơi nào vùng thiên đường có ngự
Mắt đỏ hoe căng những lệ căm hờn
Tia sầu xoay đau đớn từng cơn
Em gục mặt với rượu nồng thuốc đắng

Thân con gái chừ nhục nhằn dày dặn
Em tìm quên trong nhạc loạn cơn cuồng
Em tìm quên trong hai tiếng yêu thương
Bằng chót lưỡi đầu môi rời rã

Để từng đêm nghe con buồn vật vã
Mặt trên tay em ôm khóc từng hồi
Nụ cười xưa giờ heo hút buông trôi
Theo dòng thác cuộc đời tuôn chảy mãi.

Nhật Thụy

Saigon 14-1-1969

No comments:

Post a Comment