Thương Nhớ Dạ Triều
Nửa đường hành quân chân chùng
gối mõi
Nước mắt hoen rồi - đường cát
bụi bay
Đồi phủ mù sương đau xót chảy
dài
Tin em chết trời sầu dâng buổi
sáng
Năm tuổi lính rồi thân anh không
vết đạn
Dù đêm ngày len lõi chốn rừng
sâu
Đĩa vắt, cơm khô, sương phũ
ngập đầu
Không một tiếng một lời than
khổ nhọc
Bạn anh chết anh cắn răng không
khóc
Vuốt căm hờn tê buốt cả bờ môi
Nén đau thương cho hận đó đâm
chồi
Rồi len lõi ngày đêm đi trả hận
Giờ em chết anh lấy gì căm phẩn
Nên tủi buồn đọng nước mắt trên
mi
Ngở đâu mình cuộc sống đã
chai lì
Mà nay khóc thương đời em ngắn
ngủi
Anh yêu lắm tuổi ngọc ngà vô
tội
Nên ra đi dầu trãi nắng dầm mưa
Mong sao em đời hoa nắng bướm
vàng
Cho hồn ngọc trinh nguyên không
tì vết
Anh thờ thẫn đọc giòng tin em
chết
Trời quay cuồng theo từng bước
chân anh
Cuộc chiến tang thương anh nhận
hết cũng đành
Miễn em nhỏ được bình yên bên
mẹ
Từ đây em ơi vui buồn ai san
sẽ
Ai ủi-an đường chinh chiến nhọc
nhằn
Em chán rồi ư một kiếp thi nhân
Nên bút mực loang đầy trên trần
thế.
Saigon 1969
Viêt thay những người lính trẻ
yêu thơ Dạ Triều
No comments:
Post a Comment