Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Sunday, April 27, 2014

Mộng Ảo

Mộng Ảo

Đêm đông lạnh ngoài trời sương mờ ảo
Dáng anh về huyền-hoặc dáng trong sương
Đèn trăng soi em thấy dáng anh buồn
Đọng ngấn lệ nhìn sâu qua song cửa
Tay chới với – lòng bàng hoàng nức nở
Đến đây anh và ở lại nơi đây
Hôn em đi – kìa lệ đổ vơi đầy
Màu tang tóc ngập tràn trong mắt đó
Phải anh khóc cho ân tình đổ vở
Phải anh buồn cho chiến cuộc thương đau
Rồi anh đi – anh đi mãi ngàn sau
Không trở lại – cũng không lời giã biệt
Nay anh đến với hồn oan lưu luyến
Mắt đẩm sầu nhìn em gái lặng câm
Mưa tơ vương – mưa đọng giọt âm thầm
Nước mắt chảy nên đôi giòng huyết lệ
Anh đứng đó nghe đêm trường kể lể
Chiều hành quân anh gục ngã đau thương
Mưa bay hoài - bay ướt mắt người thương
Tay lau lệ nghìn trùng không với tới.

Nhật Thụy Vi

Sadec 1967

Mãnh Vụn Tình Yêu

Mãnh Vụn Tình Yêu

Đêm vàng úa linh hồn như oằn oại
Anh trở mình nghe xa xót dâng cao
Chuyện thuỷ chung mảnh tình băng hoại
Anh vuốt mặt anh lệ đọng nghẹn ngào

Ôi! nửa lưng trời chập chùng tơ liễu
Tóc em buông dài phũ lấp tin yêu
Với đôi mắt và hàng mi yểu điệu
Tay anh rung hứng mấy giọt sương chiều

Thân thể ngọc nghìn đời không với tới
Chiều lên cao chiều càng đổ ưu phiền
Anh nhắm mắt hồn đi xa vời vợi
Tình yêu qua làm tê tái triền miên

Ngọn gió đong đưa ân tình rét buốt
Đêm cao nguyên sầu những bước chân hoang
Mặt hồ xanh gió vờn con nước
Anh lắng hồn mình thôi chớ than van

Tình đà lên cao tình càng xa hút
Lừng lững bên trời tiếng nhạc tiếng thơ
Anh góp nhặt tình em gẫy mục
Cất cả vào tim bằng những tôn thờ.

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968


Lời Trăn Trối

Lời Trăn Trối

Này em, người em thơ muôn đời bé bỏng
Hảy ngồi đây nghe anh kể
Hay cũng là lời trăn trối sau cùng
Kìa – em đừng khóc
Anh đi vì quê-hương
Anh chết trong thù cha rửa sạch
Em đừng buồn
Sao em để lệ lăn tròn trên má
Sao em u-sầu gục mặt giữa lòng tay
Bàn tay em xanh xao
Bàn tay em lạnh giá
Súng còn nổ đó em
Hoả-châu còn sáng soi trận địa
Những cây cầu trên con đường nhà ta gảy đổ
Những phiến sầu rơi theo gót tuổi thơ
Không biết em có còn nhớ lời kêu gào
thảng thốt của mẹ
Khi giặc về trước cửa chúng ta
Họ về đó! Họ về đó con
họ là kẻ thù - họ là thú dữ
Họ giết cha con - họ đã giết cha con
Em, em hiểu rồi ư?
Mắt em sáng – Anh đã thấy
Ánh sáng anh hằng đợi hằng chờ
Họ giết cha chúng ta
Phải rồi em
Hảy nắm tay anh lần cuối và
cho anh hôn
Vầng trán em cao – phẳng phiu như
cuộc đời bé dại
Kìa – em nói gì đó
Em nguyện cầu ư?
Cho anh?
Không, không em ơi đừng cầu nguyện cho anh
được an lành bên Chúa
Súng còn nổ không em?
Hoả châu còn sáng đó hở em
Sao em không quì xin Người cho
Việt Nam thôi dài chinh chiến
Sao em không từ bỏ cái uỷ mị trong em
Anh đã nhìn thấy
Tia sáng trong mắt em và
anh ngời lên hy vọng
Em!
Nửa đường chinh chiến lụn tàn
Nửa đường chiến chinh gảy đổ
Không, em đừng cho anh hối tiếc
cuộc sống ở thế gian
Vì anh đã đem tất cả tiềm năng
của mình ra chiến đấu
Anh hăng say
cho đến bây giờ tròn với tuổi ba mươi
Kìa – sao em lại khóc
Em có còn nghe anh nói gì không
Sao bàn tay em run rẫy?
Sao môi em mím chặc?
Thù cha và thù quê hương!
Ừ phải rồi – em tiếp anh mà trả
Không, anh không mệt đâu
Em hãy cho anh nói
Những lời cuối rồi thôi anh câm lặng
rồi ngàn đời như bóng quế hồn ma
Tay anh lạnh hay tay em?
Hình như súng nổ
Phải rồi - họ đã về thành phố
Họ đem những máu xương của
dòng họ mình tiêu huỷ
Tiếng nổ bên tai anh rền vang ầm ĩ
Đốt cháy lòng anh bằng thuốc súng oán cừu
Em - hãy đi đi!
Không – hãy cho anh hôn em lần nữa
Đừng lau lệ cho anh hỡi em
Má em cũng đầm đìa nước mắt
Ôi, anh nhớ mẹ và nỗi trông chờ! 
Mai em về
Nói với mẹ anh hãy còn chiến đấu
Anh hãy còn trên đường tìm kiếm kẻ thù
Em, anh gữi lại em bao lời nhắn nhủ!

Nhật Thụy Vi
Sadec 1968




Lời Ru

Lời Ru

Thương quê hương mình không em?
Vàng úa cánh đồng phố phường lửa cháy
Đạn cày trong tim người mẹ Việt Nam
Hãy lại gần đây em đừng sợ hãi
Kìa hoả châu soi – kìa máu ngập đồng
Yêu quê hương mình không em?
Từ sinh ra đời từ vào cõi chết
Chỉ có căm hờn ru ngũ mà thôi
Cha mẹ bỏ con ra đi biền biệt
Thân mẹ dịu hiền ai xé làm đôi
Em nhìn gì đó em?
Nhìn gió chiều mang theo xác lá
Nhìn con sông trôi nổi thây người
Nhìn anh em mình thi nhau gục ngã
Nổi chết đong đưa vang dậy tiếng cười
Em nghĩ gì hỡi em?
Ngày xưa xóm làng bừng bừng câu hát
Trai gái thẹn thùng trao gữi tình yêu
Đêm trăng vàng từ lưng trời nhả nhạc
Bầy trẻ xinh bên người mẹ diễm kiều
Bây giờ còn gì hỡi em?
Mắt trẻ thơ nhìn cảnh người chém giết
Xác mẹ hiền vùi dập đạn bom
Em biết gì? Cuộc đời đầy cay nghịệt
Sửa máu chan hoà em uống thơm ngon
Bây giờ có những gi hỡi em?
Có súng gươm, có người trai kiêu dũng
Có hận thù, có em ở hậu phương
Cứ giết nhau mà lòng không nao núng
Máu đỏ anh em loang khắp chiến trường
Em khóc gì hỡi em?
Vành khăn trên đầu ôi! sao trắng mịn
Màu trắng nầy anh thấy khắp quê hương
Nhiều nổi đau buồn sao em câm nín
Em không gào không kêu thét đau thương
Em khóc gì hỡi em?
Sao nhiều quan tài sắp hàng trước mặt
Sao mình em gục mặt mõi mòn
Kìa em – ôi em! đừng cố ngăn tiếng nấc
Hãy để căm hờn được dịp trào tuôn
Em lắng nghe gì đó em?
Phải chăng súng từ đầu làng vang lại
Phải dập dồn những bước chân đi
Ồ! mắt em đả làm anh ái ngại
Em nhìn lên đuôi mắt thoáng kiêu kỳ
Hãy nói cho anh biết đi em
Sao em chỉ ôm quan tài bé nhỏ
Phải tuổi thơ làm xúc động lòng em
Vòng chiến tranh đổ dồn lên đó
Thảng thốt lời kêu thân xác rũ mềm
Thôi thôi em lòng mắt anh cay xé
Lệ nóng sắp trào em ở anh đi
Anh không thể chờ nghe em kể lể
Vì đau thương về tụ hội trên mi
Hãy hôn anh từ biệt đi em
Anh đi tìm một chút êm đềm
Đem về trãi ngàn hoa cho đất mẹ
Cho Việt Nam mình thôi khổ sầu thêm.

Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968

Tuesday, April 22, 2014

Lần Cuối Hôn Anh

Lần Cuối Hôn Anh


Em đến trễ anh tủi hờn nhắm mắt
Lần cuối cùng mình chẳng được gặp nhau
Nói sao vừa cho hết những thương đau
Khi ngang trái phũ trùm lên tuổi dại

Nụ hôn đầu cũng là trao lần cuối
Em hôn anh môi lạnh tái-tê sầu
Mắt anh xưa em nhớ quá lòng đau
Đời bỗng chốc mịt-mùng bóng tối

Thân anh yêu vết tàn-thương nông nỗi
Nói gì đây sầu hận ngập buồng tim
Em nhìn anh trong dáng dấp im-lìm
Mắt khép kín, máu trong tim ngừng chảy

Thoắt cơn đau tưởng như mình hấp hối
Ngẫn ngơ buồn như mưa bão ngoài kia
Chưa nhận ra hun hút sự chia lìa
Hay thăm thẳm của con đường sắp tới

Anh nằm đó mà sao không với tới
Em đang buồn sao lòng bỗng trống không
Trời trưa hè sao sương khói mênh mông
Và nước mắt – hay mưa mà trắng xoá
……

Xác anh lạnh em đấp tình yêu nóng
Hồn anh sầu em đấp dạ nhớ thương
Anh nghe không tiếng nức-nở đêm trường
Anh đành để em bơ-vơ trần thế.

Nhật Thụy Vi
1968


Sunday, April 20, 2014

Đoạn Tuyệt

Đoạn Tuyệt

Trả em đó những tình yêu mộng ảo
Hãy đem đi cho ước vọng lên cao
Gió đưa mây mặc mây có nghẹn ngào
Bao luyến tiếc rồi cũng thành dĩ vãng
Chua xót gì mà giả vờ hốt hoảng
Đừng đưa tay ôm lấy mặt thương đau
Đừng nhìn tôi đừng để lệ tuôn trào
Thời gian sẻ ôm trùm bao quên lãng
Ôi! giờ đây cuộc đời đầy chán ngán
Em đi đi, đừng quên chữ hư danh
Mộng giàu sang hãy ôm ấp bên mình
Tôi lính chiến nên bạc tiền không có
Tôi chỉ có một trái tim bé nhỏ
Chứa tình em và bóng dáng quê hương
Mang nặng theo gian khổ chiến trường
Chứa hình ảnh đau thương người nước Việt
Em đả biết tình tôi bao tha thiết
Nhưng có gì giữ được bước chân em
Thôi hãy đi tôi chẵng nói gì thêm
Sao em khóc? cho mắt mờ mộng ước
Khi em khóc lòng tôi buồn sướt mướt
Vẫn vơ lòng tôi nghĩ chuyện ngày xưa
Nước mắt em tôi yêu mấy cho vừa
Tôi muốn uống  cạn dòng đau khổ đó
Kìa hãy đi đi khi lòng em đã mở
Xô đẩy tình tôi rơi rớt nửa đường
Tôi có làm gì để em xót em thương
Em cúi mặt… để mỉm cười mai mỉa
Em cúi mặt… để tôi buồn thấm thía
Vì nét ưu sầu vương đọng mi em
Như ngày xưa em đứng tựa bên thềm
Em hờn dỗi ‘anh không yêu em nữa!’
Giờ đã hết – nhìn cuộc đời chán mứa
Chuyện phồn hoa - chuyện tình ái lọc lừa
Giả biệt đi, tôi trở lại rừng xưa
Nơi có bạn có súng gươm thù địch
Nổi êm ái của chiều rừng cô tịch
Gác súng bên mình kể chuyện yêu đương
Bạn bè tôi dày dạn phong sương
Nhiều gian khổ nhưng tình không lừa dối.


1968

Dáng Thu Sầu

Dáng Thu Sầu

Ta đón thu về trong mắt em
Trong trăng lá úa rụng bên thềm
Ta mơ màu mắt xanh màu lá
Ta lẩn trong niềm đau của  đêm

Ta ngại ngần xin hảy yêu ta
Cho đêm vừa đẹp ánh trăng tà
Cho hoa lý nở đêm sầu thảm
Xin chớ để buồn dâng ý thơ

Ta gọi em hoài tên Thi Nhân
Ta thương vóc dáng đó vô ngần
Em hay chưa nhỉ: mùa thu tới
Thu đổ lá vàng – xanh ái ân

Ta đón trăng về trong giếng khơi
Âm vang thu lạnh mấy khung trời
Ta mơ dáng ngọc mơ làn tóc
Thả gió cùng hương bay khắp nơi


1968

Sunday, April 13, 2014

Tâm Sự Người Lính Trẻ

Tâm Sự Người Lính Trẻ

Em ơi! chiều ở đây nắng vàng không đủ sáng
Mây giăng giăng đồi núi chập-chùng cao
Buồn vọng màn sương gió núi xạc-xào
Đêm xuống lạnh rừng cây buồn cúi mặt

Trăng khép nép trong rừng đêm vắng ngắt
Buồn mênh mang sầu vạn-cỗ còn đây
Hồn ma-thiêng như nức-nở đoạ-đầy
Anh chết lặng với buồn đau chất-ngất

Nhớ em xưa tuổi thơ ngây ngà-ngọc
Nắng màu hồng xông tóc ướp hương thơm
Cung tơ hiền ru giấc ngủ em ngoan
Để anh hát giữa khung trăng tình ái

Giờ anh ở giữa rừng hoang  cỏ dại
Nhìn mây trời lơ-lững chốn non cao
Mơ về em trời đẹp với trăng sao
Nghe em nói lời ân-tình ngọt lịm

Em ơi!
Chiều ở đây nắng vàng pha sắc tím
Quê hương buồn hơn tình ái đôi ta
Anh còn xa - trả nợ nước non nhà
Anh nhớ lắm – em ơi! anh nhớ lắm!

Saigon 1967


Sương Chiều Cao Nguyên

Sương Chiều Cao Nguyên

Ôi! sương trắng cao nguyên
Ôi! mây mù đỉnh núi
Đừng giăng giăng mờ tình ái chưa nguôi
Này!  ta quay mặt đi sao bóng chàng không hiện
Mặt ta não nề nước mắt quanh mi
Kìa, sương trắng trên đồi sương cao mờ mịt
Chiều buông xuôi ai lắng tiếng thở dài
Áo chàng xanh chìm trong lớp sương bay
Ta vẩy gọi năm ngón tay rời rã
‘Về với em đi anh hàng hàng sương lã chã
Về với em đi anh nến trắng quan tài hồng
Hồng màu môi em hay hồng câu tình ái
Hồng trái tim mình hay máu tim anh’
Ta không biết ta loạn cuồng tâm trí
Màu thư xanh hay màu trắng đưa tang
Màu nào của ta và màu nào đổ vở
Màu trắng màn sương chiều đến xây thành
Kìa, tiếng chàng gọi ta cùng màu xanh của áo
Thấp thoáng trong sương hiển hiện bên ghềnh
Ta muốn ghì hôn đôi bàn tay yêu dấu
Ôm giữ chân chàng sương trắng bay quanh.


Đà Lạt 1968