Lời Ru
Thương quê hương mình không
em?
Vàng úa cánh đồng phố phường
lửa cháy
Đạn cày trong tim người mẹ Việt
Nam
Hãy lại gần đây em đừng sợ hãi
Kìa hoả châu soi – kìa máu ngập
đồng
Yêu quê hương mình không em?
Từ sinh ra đời từ vào cõi chết
Chỉ có căm hờn ru ngũ mà thôi
Cha mẹ bỏ con ra đi biền biệt
Thân mẹ dịu hiền ai xé làm đôi
Em nhìn gì đó em?
Nhìn gió chiều mang theo xác
lá
Nhìn con sông trôi nổi thây
người
Nhìn anh em mình thi nhau gục
ngã
Nổi chết đong đưa vang dậy tiếng
cười
Em nghĩ gì hỡi em?
Ngày xưa xóm làng bừng bừng câu
hát
Trai gái thẹn thùng trao gữi
tình yêu
Đêm trăng vàng từ lưng trời
nhả nhạc
Bầy trẻ xinh bên người mẹ diễm
kiều
Bây giờ còn gì hỡi em?
Mắt trẻ thơ nhìn cảnh người
chém giết
Xác mẹ hiền vùi dập đạn bom
Em biết gì? Cuộc đời đầy cay
nghịệt
Sửa máu chan hoà em uống thơm
ngon
Bây giờ có những gi hỡi em?
Có súng gươm, có người trai
kiêu dũng
Có hận thù, có em ở hậu phương
Cứ giết nhau mà lòng không
nao núng
Máu đỏ anh em loang khắp chiến
trường
Em khóc gì hỡi em?
Vành khăn trên đầu ôi! sao trắng
mịn
Màu trắng nầy anh thấy khắp
quê hương
Nhiều nổi đau buồn sao em câm
nín
Em không gào không kêu thét đau
thương
Em khóc gì hỡi em?
Sao nhiều quan tài sắp hàng
trước mặt
Sao mình em gục mặt mõi mòn
Kìa em – ôi em! đừng cố ngăn
tiếng nấc
Hãy để căm hờn được dịp trào
tuôn
Em lắng nghe gì đó em?
Phải chăng súng từ đầu làng
vang lại
Phải dập dồn những bước chân đi
Ồ! mắt em đả làm anh ái ngại
Em nhìn lên đuôi mắt thoáng
kiêu kỳ
Hãy nói cho anh biết đi em
Sao em chỉ ôm quan tài bé nhỏ
Phải tuổi thơ làm xúc động lòng
em
Vòng chiến tranh đổ dồn lên đó
Thảng thốt lời kêu thân xác rũ
mềm
Thôi thôi em lòng mắt anh cay
xé
Lệ nóng sắp trào em ở anh đi
Anh không thể chờ nghe em kể
lể
Vì đau thương về tụ hội trên
mi
Hãy hôn anh từ biệt đi em
Anh đi tìm một chút êm đềm
Đem về trãi ngàn hoa cho đất
mẹ
Cho Việt Nam mình thôi
khổ sầu thêm.
Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968