Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Friday, March 21, 2014

Mưa




Mưa

Mưa lạnh khung trời
Mưa nhoà sương khói
Lệ chảy đầm đìa
Niềm đau không nói

Mưa dài tháng hạ
Mưa tuôn xuống ghềnh
Nước đọng buồn tênh
Máu loang thành phố

Mưa ơi! Mưa ơi!
Mưa buồn đưa tiển
Mưa khuya vẫn rơi
Mưa khóc anh hùng

Mưa đêm nức nở
Đau buốt tâm hồn
Mắt sâu bở ngở
Mưa lạnh hoàng hôn

Em gọi mưa về
Trời giăng mây tím
Em khóc não nề
Tình ân chôn lịm

Mưa bay đầu ngỏ
Se sắt trong lòng
Mưa về than thở
Cuộc sống cuồng ngông

Em gọi từng hồi
Mưa ơi! Mưa ơi!
Buồn lan nhức nhối
Mưa bỏ em rồi!


1967

Monday, March 17, 2014

Hồn Em và Quê Hương

Hồn Em và Quê Hương

Ta đả hết lời nguyện cầu cho nước Việt
Thôi binh đao thôi tang tóc điêu tàn
Nẻo đường xưa cỏ mọc lối đi hoang
Khung cảnh cũ đắm chìm  trong uất-nghẹn

Ta thẫn thờ nhìn trăng xưa hò-hẹn
Bóng em hiền đã ngủ giấc nghìn thu
Trở lại đây buồn giăng phủ mịt-mù
Cây cỏ dại cũng buồn thương số phận

Ta muốn gọi trời cao bằng bao căm phẩn
Bằng tủi hờn, bằng nước mắt van xin
Việt Nam ôi sao cứ mãi điêu linh
Thành quách đỗ để tiền nhân ứa lệ

Bao thương khóc như oan hồn kể lể
Bao uất hờn ta giận cả trời xanh
Quê hương đây người thôn xóm hiền lành
Nay máu đổ xương phơi đồng ruộng vắng

Trăng ưu sầu trăng chẳng buồn rọi sáng
Gió căm hờn gió thổi lạnh lòng ta
Ta chờ đây cho sao rụng trăng tà
Chờ bóng dáng một hồn ma yêu dấu

Tâm sự ta bạn bè không hiểu thấu
Bảo ta loạn cuồng nên viết mãi văn thơ
Thơ ta say trong ý-mộng đợi chờ
Mà bóng dáng thì tan thành tro bụi

Người nào biết ta yêu em đắm đuối
Em yêu ta mê đắm một khung trời
Và chúng mình yêu một nước non thôi
Là nước Việt oằn đau trong khói lửa

Em chết đi giữa nguyện cầu chan chứa
Ôm mẹ hiền trong lúc sắp lâm chung
Gọi tên ta bằng những tiếng não-nùng
Tim ta khóc - mắt tuôn dòng máu lệ

Quê hương hỡi đau thương nào hơn thế
Ta khóc người, ta khóc kẻ ta yêu
Em chết rồi em vẫn đẹp diễm kiều
Ta đứng lặng bên hai hàng nến trắng

Trước mặt ta con sông buồn phẳng lặng
Ánh trời chiều nhuộm đỏ cả dòng sông
Tình quê hương ôi cay đắng ngập lòng
Ta rời bõ quan tài em máu đỏ

Giờ trở lại – thân ngọc-ngà nằm đó
Giữa vườn hoang hoa lá đổ mộ sầu
Ta nhặt lên từng chiếc lá rơi mau
Nghe đau đớn lẫn bao niềm nhung nhớ

Gió thoảng qua ngở chừng hơi em thở
Lá rì-rào như tiếng nói em yêu
Tưởng chừng như trong giấc ngủ đìu-hiu
Tình yêu đó sẻ lay hồn em dậy

Ta nhắm mắt để ta còn được thấy
Dung nhan buồn từ đáy mộ đi lên
Vì tình yêu làm xao động thần tiên
Ta cố đón bằng đôi tay mở rộng

Dáng em sầu khơi bao dòng xúc động
Mắt em tràn tình-ái với quê hương
Ta hiểu rồi em – tình ái chưa tròn
Quê hương vẫn nặng màu đen tang tóc

Đêm lắng nghe những oan hồn kêu khóc
Chênh-chếch trăng buồn – lá động lao xao
Ta ưu tư nhìn trăng bạc úa màu
Con sông lạnh thẫn thờ làn nước biếc

Ta lắng gọi mà sao xa biền biệt
Em trở về rồi lòng mộ tối âm u
Đêm như chùng nặng giọt sương thu
Hồn mơ tưởng ôm vời em ảo-ảnh

Cố đuổi bắt một đau sầu trốn tránh
Trong buồng tim trong khối óc của ta
Ta van xin nhưng buồn vẫn không tha
Ta kêu khóc như hồn ma đêm tối

Ta quì xuống đợi chờ ơn cứu rỗi
Giải thoát linh hồn đau đớn triền miên
Gió gọi mưa về - ta gọi bóng ma thiêng
Mà chỉ thấy mưa sầu rơi trong mắt

 Nhật Thụy Vi
1968


Đắm Say

Đắm Say

Anh nhớ thương vùng thơ ngây tuổi ngọc
Áo trắng học trò nón lá nghiêng nghiêng
Tóc nhung đen buông xoả vai mềm
Măt e-ấp nhìn anh em ngượng-ngập

Anh hỏi gì – em cũng lặng thinh không đáp
Nắng chiều vàng cười cợt trêu em
Gió chiều hôn đôi má dịu mềm
Mắt thoáng nhìn anh rồi đi rất vội

Ôi mắt em nhìn làm hồn anh bối rối
Biết đây rồi lòng sẽ nặng ước mơ
Hình như yêu – anh yêu tự bao giờ
Mà say đắm  đã tràn vào mộng tưỡng

Em kiều diễm trên ngôi cao  thần tượng
Cho anh mừng bằng tiếng nhạc ý thơ
Cho anh say trong hai tiếng đợi chờ
Em hứa hẹn khi quân hành anh tiếp tục

Anh uy nghi khoác lên mình chiến phục
Tưởng nhung bào của ‘hoàng thượng’ lâm chinh
Và hôn em khi nhạc tấu đăng trình
Tay em níu lấy tay anh ngừng ngập

Rồi những lúc mặt trời chiều xuống thấp
Mây lững-lờ, mây tím kéo nhau đi
Em khẻ ngâm lời hát lúc biệt ly
Cho anh vọng từ miền xa đồi núi!

Nhật Thụy Vi

1968

Bài Tình Ca Cho Anh

Bài Tình Ca Cho Anh

Em ru anh ngủ say nồng
Ngày mai chinh chiến gai chông đang chờ
Đêm nay trời đẹp trăng mơ
Em ngồi đón gió làm thơ cho chàng
Ngoài kia lá đổ thềm hoang
Đèn lung linh sáng mơ màng giấc hoa
Rồi mai anh sẻ đi xa
Rồi em mòn mõi vọng ca tình buồn
À ơi tình mộng yêu đương
Giữa cơn giông bão sóng cuồng quê hương

Nhat Thuy Vi

1968

Friday, March 14, 2014

Giọt Buồn (Frozen Tears)

Giọt Buồn

Uống nước mắt để viết bài thơ cuối
Gửi người tình gửi bè bạn xa xôi
Kiếp hoa phai chờ lá nỏn đâm trồi
Nhìn con dại khôn nguôi dòng huyết lệ

Tiếng khóc con thơ lời tim tôi kể
Ý nghĩa cuộc đời trao hết cho con
Dù ngày mai hơi thở mõi mòn
Cho tôi được ôm con lần cuối

Tim vẫn nóng sao tôi không đủ sức
Để nuôi con cho con đến trưởng thành
Mắt con buồn nước mắt nhỏ long lanh
Tôi nuốt mặn, ngọt ngào lòng thương cảm

Tay bé thơ trong nôi hồng quờ quạng
Tim sắt se lệ đọng kết giọt buồn
Thương con thơ đời chưa chút bụi vương
Mà khăn trắng trong nôi hồng con nhận

Hoa đã úa nhụy tàn phai hương sắc
Đời bấp bênh tôi oán hận chi đời
Buồn vẫn đọng trong hồn tôi dày đặc
Đêm sẻ tàn đời tách rẽ đôi nơi.

Saigon 1969

Nhat Thuy Vi

Frozen Tears

Swallowing my tears to write a few last words
To you my love, to distant friends
As a fading flower  awaiting new shoot
Oh, my child! how life could be so discontents!

Your cries, dear child, echoing far and deep
Last strength of life – I give it to you!
Let me hold you – till my last breath
Let me hold you – till death bestowed

A young heart of mine – why losing its beats
Why not together, child - we could walk in life?
why those tears keep rolling down my cheeks
Oh darling, where has it gone, a sweetness of life?

Reaching out for your hands, I hold on your touch
My heart feels pain – oh, as to pieces it’s torn
How sorrows and pain descending in such!
To our life, as if heaven’s scorn

Who to blame for my young life’s cut short?
As a flower wilted when it is yet to bloom!
Tears of sadness – let frozen tears rolled not
And cry no more – for darkness soon falls!

Norman 2011
a translation from Nhat Thuy Vi's Vietnamese poem:


Thursday, March 13, 2014

Hãy Nói Yêu Em

Hãy Nói Yêu Em


Nói đi anh – nói yêu em mãi mãi
Cho mắt buồn đừng đổ lệ đêm thâu
Cho trời xanh đừng vội áng mây sầu
Cho chim chóc líu lo lời tình ái

Nói đi anh – sao nghe chừng ái ngại
Sao mắt buồn vương vấn nỗi ưu tư
Sao môi anh không rạng rỡ tiếng cười
Cho em ngủ giữa vòng yêu mời mọc

Nói yêu em cho tim đừng kêu khóc
Đừng dỗi hờn cho lỡ một đời xuân
Nói yêu em đừng bằng lời khó nhọc
Để mộng tàn em còn thấy bâng khuâng.

Nhật Thụy Vi
1967



Say that You Love Me

Say you love me now -  and forever its lasted
So my tears will hold back its flow
And our dreams no longer impassed
Let us once more hear the birds’ song rose

Speak, my love! why you hold it back
In your eyes such sadness I found
Why those lips, no laughters to crack?
How I'm longing to hear - the sweetness of your sound!

Speak, my love, let no more regret
Spring of life is breaf to hold
Speak to me that you love me, yet,
despite how difficult  life will get?
Let me long for you, still,
even in a dream
and that dawn is nearly set!

translation 4/2008



Đêm Vũ Trường

Đêm Vũ Trường

Thuốc cháy đỏ trên tay
Mắt ta mờ những lệ
Rượu lấp lánh muôn màu
Ôi! ta yêu trần thế

Tiếng nhạc mềm điệu ru
Ai mời? ai khuyên dụ
‘Điệu nào buồn cũng hay
Em còn ưu tư mãi?’

Vòng tay nào dìu ta
Vòng lưng nào xa lạ
(Em chấp nhận lời mời
Em đi vào sa-ngã!)

Ta cúi đầu thật sâu
Đêm vũ-trường kinh động
Nhạc dậm-dật chuyển lời
Ôi! ta yêu cuộc sống

‘Nơi nầy em bỏ xoã
Mái tóc dài của anh!’
Ta chợt cười nghiêng ngã
Ly rượu đỗ tan-tành

Kìa, hãy mời ta đi
Điệu luân-vũ bắt đầu
Đèn đổi màu rồi đó
Ai nói yêu ta đâu?

Mà thôi - đừng nhảy múa
Ta chẳng thích loạn cuồng
Để ta mơ trần thế
Để ta ngồi cô-đơn

Ai đưa về đêm nay?
Có còn ly rượu ngọt?
Cho ta thắm vành môi
Cho nụ cười thánh thót

Ai đưa về đêm nay?
Ai đưa về đêm trước
Sáng Đà-Lạt sương mù
Sáng – mưa giăng trong mắt.

Nhật Thụy

Đà-Lạt 1968

Khao Khát

Khao Khát

(in Thi Nhân và Thi Ca Việt Nam Thế Hệ Mới
Việt Điểu publications 1978)

Mười ngón tay ôm tình yêu trước mặt
Trái mộng u sầu bỏ lại sau lưng
Ngọt lịm môi hôn ngọt lời đường mật
Em ôm ân tình mà thoáng bâng khuâng

Cứ nói yêu em bằng lời giả dối
Cứ bảo rằng chỉ có em thôi
Cho cuộc sống không nhạt nhoà bóng tối
Cho em đừng hờn tủi bởi đơn côi

Hãy ôm em đi trong vòng tay tình ái
Hãy quàng vai em cho đừng lạnh đêm đông
Xin nói yêu em sao anh ngần ngại?
Có phải vì em sống cuộc cuồng ngông?

Em cần tình yêu mặc yêu đương lừa đảo
Em cần môi hôn để sưởi ấm cuộc đời
Em sợ lắm rồi những chiều buồn áo não
Nhìn gió mưa lảm hoa lá tả tơi!

Nhật Thụy Vi

Đà Lạt 1968