Những bài thơ viết trong thời chiến 1967-1975
(War Poems written between 1967 - 1975)
Đêm
(Night - translation included)
Khi mặt trời ngũ yên
Khi hoả châu trở giấc
Những chân trời đen và buồn
phiền
như sát nhập vào nhau
Ánh sáng nào lung linh của miền
chinh chiến
Như ánh mắt con mèo đen
đi tìm một tình yêu lạc dấu
Như loài ma trơi không bến bờ
để đậu
Tôi nghe tiếng gọi thê thiết
từ tâm tư tràn đầy suy tư và đau
khổ
Đêm- tôi nghe tiếng những người
tình
khúc khích thì thầm mà sao như
nức nở âm ba
Đêm - tôi nghe tiếng quê hương
não nùng kêu khóc
Tôi lặng yên
Đứa con bé dại hãy còn nằm im
và ngoan ngoãn trong lòng
Đêm sẻ bỏ đi và mặt trời sẽ
trở lại
Cho con
và cho quê hương.
Nhật Thụy Vi
Saigon 1968
Night
When the sun felt into its slumber
When the battles’ flares
awaked in the night
When sorrows and darkness
entwined
The magic light in dark
fields began its tricks
as the shinning eyes of a thousand
black cats
searching for their lost
lovers
As the shadows had no place
to rest
In the depth I heard the wailling
of a million of tortured
souls
Night – I listen to the
murmur of the lovers’ sadness
or is it their quiet laughters
– I don’t know!
Night – I heard the crying of
my country
Closing my eyes and holding my breath
and here my little one still in
his gentle sleep
Night – darkness will be
fading soon
And the sun will be back
for you, my darling child
and you, my beloved earth!
Nhật Thụy Vi
Saigon 1968
(Translated 2008 by NTVi)
Gửi về người lính chết trận
(Cho P.V. Đ - tử trận ngày
20-4-68)
(A Poem for the Death of a Soldier Named P.V.Đ)
Nghe anh chết trời sầu dâng
trong mắt
Thương bạn bè thương đời bạc
thân trai
Anh bỏ đi khi tình ái chưa
phai
Khi đứa trẻ tượng thân trong
lòng mẹ
Nghe anh chết – buồn đau về kể-lể
Mây chiều về giăng trắng lối đưa
tang
Tôi ngẫn-ngơ lòng chi xiết bàng-hoàng
Người ở lại! ôi! sầu thương
biết mấy
Anh nằm đó – nhưng đời chia
xa mãi
Người tình đây – lòng ũ-rũ
nghẹn ngào
Mộng yêu đương giờ xa vút non
cao
Lệ hoen mắt tàn canh ai ngồi
khóc
Đời đau thương nhiều chua cay
mời mọc
Tuổi xuân hồng mà môi nhạt màu
son
Anh đi rồi mộng thắm cũ đâu còn
Duyên ân-ái từ đây đành vĩnh
biệt
Anh bỏ đi giữa mộng lòng tha
thiết
Mắt nàng buồn hơn cả những đêm
đen
Hoa ưu-tư nở kín giữa trời đêm
Khi khăn trắng chít lên đầu
tuổi dại
Đây lời thơ tiển người đi xa
mãi
Nợ nước non – tình ái vẹn đôi
bề!
Trời giăng buồn – buồn kín cả
hồn quê
Người cúi mặt - người âm thầm
nhỏ lệ.
Rạch Kiến 1968
(thương trong nỗi đau của Phúc)
Giữa Chiến Chinh
(Love in The Midst of War)
Vòng tay sắt thép nào ghì em
trong lửa đạn
Nụ hôn nào còn thơm mùi thuốc
súng
Khung trời nào đẩm lệ của hoả
châu
Em ngẩn ngơ
Em say mộng suốt đêm trường
Màu trời đen
Mắt anh âm u khi nụ hôn gắn
chặc
Mắt anh ngời sáng như loài hổ
dữ
khi tiếng súng bừng lên
Rồi ai khóc thét
Rồi ai đau thương lịm mình bên
xác chết
Rồi ai ôm anh trong vòng tay
mềm con gái
Giọt lệ hoả châu nào bây giờ
lăn tròn trên má
Nụ hôn
Cay đắng làm khép kín làn môi
Em bỏ đi nửa đêm còn trái sáng
Dưới chân khô cằn đất cày lên
xot xa tủi nhục
Em cúi đầu bước đi mà không
nhìn lại
Em rời bỏ xác thân anh giữa vùng đêm
đen chinh chiến
Và đêm, sẽ là đêm mãi mãi
Cho anh, và em!
Nhật Thụy Vi
Saigon 1968
Đêm Biệt Ly
(in trong tập 'Thi Nhân và Thi Ca VietNam thế hệ mới/
published on Vietnamese Poets & Poems of the New Generation 1978)
Gió vàng lên cao gió dìu em đi
Áo thướt tha dáng dấp kiêu kỳ
Xin hãy nói bằng lời ca ngào
ngọt
Cho đượm môi em trong tuổi xuân
thì
Hãy quên đi và quay lại em
Chiến tranh đâu phải chuyện êm
đềm
Máu đổ đó đẫm loang thành phố
Em sợ lắm rồi anh chớ kể thêm
Hôn em đi anh cho hồn lên cao
Chất ngất ưu tư hồn đã nghẹn
ngào
Hãy sống với em dù vui không
trọn
Thời gian ngọc ngà chắp cánh
bay mau
Ôm em đi anh rồi mai anh đi
Chiến trường gọi anh phải biệt
kinh kỳ
Vòng tay lạnh làm em buốt giá
Anh sẻ bõ em giữa buổi xuân
thì
Sao hôn em gọi em là goá phụ
Sao hôn em bảo đừng mang hận
thù
Hoả châu sáng đó muôn ngàn
tinh tú
Bảo em rằng không có ngục tù
Chiều đi lên cao chiều xa vời
vợi
Sương trắng bay vòng trên núi
trên non
Em ngước mắt: hay tình anh đổi
mới
Anh bỏ em đi tuổi ngọc hao mòn
Ôi! chiều đi nhanh sương mù vây
quanh
Tím cả môi em mây nước xây
thành
Mưa sẻ đến và anh đi vội vã
Môi em run run: anh bỏ sao đành
Anh quay lưng chiều cũng đi
theo
Lờ lững sương giăng trắng cả
lưng đèo
Em cúi mặt xót thương mình
chi xiết
Mây ẩn hình trên vách đá cheo
leo.
Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968
Đêm
Nghe Tiếng Hát Anh
(The Night I Heard You Singing!)
Khi chàng cất cao tiếng hát
em nằm im nghe buồn chảy vào
hồn
Lệ đọng rơi từng giọt
Từng giọt âm thầm tuôn
Tiếng hát chàng vút ngời trên
đỉnh nhớ
Cao và xa như chắp cánh thiên-thần
Tiếng hát chàng mông mênh sầu
vạn thuở
Em yêu chàng – yêu tiếng hát
lưu ly
Tiếng chàng ru những lời thơ
huyền bí
Làm mê say loài chim ngủ trên
rừng
Lá mùa thu khô cằn sự sống
Em yêu chàng – lá xao động bâng
khuâng
Chàng đem tiếng hát lên non
cao tình tự
Sắc mây hồng – tà áo đẹp giai
nhân
Con bướm trắng nhởn-nhơ chiều
cô-lữ
Chàng đi rồi - bỏ em lại sau
lưng
Khi chàng cất cao tiếng hát
Em cúi đầu và gọi chàng ơi!
Những vệt buồn chảy dài theo
năm tháng
Bước độc hành sẻ đếm mãi không
vơi
Khi chàng cất cao tiếng hát
Hồn em ngủ vùi trong giấc cô-đơn
Em mê-say một loài hoa ảo-tưởng
Ngở tiếng chàng vời-vợi nhớ
thương.
Nhật Thụy Vi
Saigon 1968
Cho Liên, Nguyễn Đình Nghĩa và
Duy Khánh