Những Người Anh Hùng
Nước mắt tuôn mờ sương che đầu
núi
Hương hồn anh bay lạc phương nào
Uất ức nghẹn lời không buông
tiếng nói
Em ôm tim mình thổn thức gọi
anh
Anh hùng ơi, các anh hùng ơi!
Quê hương anh, quê hương em
nghiêng ngửa
Tổ quốc chúng mình đang ngập
tiếng rên la
Anh bỏ đi máu trào ra khoé mắt
Em đứng nhìn lệ thấm mặn đầu
môi
Anh đã bỏ đi rồi!
Người ta xô anh ra ngoài vòng
chiến đấu
Anh ngẩn ngơ nhìn: Quê hương này của tôi!
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
anh đớn đau hồn chơi vơi
nổi trôi cùng bóng tối
Anh có nghẹn ngào trong đôi mắt
rưng rưng?
có như lòng em đang tràn đầy uất
hận
Khi vòng kẻm gai còn quấn chặc
quê hương
Và tim em ngào nghẹn bao nỗi tiếc
thương
Anh, người anh hùng nữa đời
trai gẫy đổ
Khi non sông còn tràn lan máu
lửa
Gánh sơn hà còn oằn nặng
vai anh.
Hỡi anh!
Ai giết anh? Ai đã giết anh?
Anh là hổ trên rừng xanh
Anh là rồng dưới nước
Bốn phương trời doc ngang ghi
bước
Mang tự do cho một dân tộc hùng anh
Nhưng ai đã xô anh ra ngoài vòng chiến đấu
Khi quê hương còn đầy gian nan
xâu xé
Khi dân tộc mình còn bao cảnh
điêu linh
Ôi! buồn thương dâng lên làm
em ngào nghẹn
Anh thương yêu ơi
Em làm gì được đây mà hồn em
run rẩy
Máu đỏ anh trào – khô cạn tim
em
Em gọi Việt Nam ơi!
Em gọi Anh ơi!
Gọi quê hương tang thương và
lửa đỏ.
Nhật Thụy Vi
(revised copy 4-2017)
Viết cho những người anh chết đi bởi sự nhầm lầm oan nghiệt của quân đội đồng minh
ngay 2-6-1968 Saigon

No comments:
Post a Comment