Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Thursday, November 16, 2017

Gửi về người lính chết trận




Gửi về người lính chết trận

Nghe anh chết trời sầu dâng trong mắt
Thương bạn bè thương đời bạc thân trai
Anh bỏ đi khi tình ái chưa phai
Khi đứa trẻ tượng thân trong lòng mẹ

Tin anh chết, gió hờn, mưa kể lể
Mây chiều về giăng trắng lối đưa tang
Người ngẩn-ngơ, người đau đớn, bàng-hoàng
Người cúi mặt dấu che giòng nước  mắt

Anh nằm đó, mà  anh xa hun hút
Em còn đây, đời rã mục nghẹn ngào
Mắt môi em tàn úa xanh xao
Tay thừa thải, anh  xa tầm tay với

Anh bỏ đi,  lửa chiến trường vẫn cháy
Thiêu quê hương trong ngun ngút hờn căm
Rạch Kiến đồng khô, máu thấm chiến bào
Con đường đất gập ghềnh, đưa anh lần cuối!

Gạt giọt sầu, em dấu sau tay áo 
Hỏi nghĩa tình anh có vẹn đôi bề?
Người khóc anh, người vật vã sàng mê
Vành khăn trắng, lịm chiều mưa tang tóc!.

 Nhật Thuy Vi

(revised 5-17)

Thương gửi cô Phúc & TT PVĐ, Rạch Kiến ‘68

Thursday, September 7, 2017

Những Người Anh Hùng

 Những Người Anh Hùng

Nước mắt tuôn mờ sương che đầu núi
Hương hồn anh  bay lạc phương nào
Uất ức nghẹn lời không buông tiếng nói
Em ôm tim mình thổn thức gọi anh

Anh hùng ơi, các anh hùng ơi!
Quê hương anh, quê hương em nghiêng ngửa
Tổ quốc chúng mình đang ngập tiếng rên la
Anh bỏ đi máu trào ra khoé mắt
Em đứng nhìn lệ thấm mặn đầu môi

Anh đã bỏ đi rồi!
Người ta xô anh ra ngoài vòng chiến đấu
Anh ngẩn ngơ nhìn:  Quê hương này của tôi!
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
anh đớn đau hồn chơi vơi
nổi trôi cùng bóng tối
Anh có nghẹn ngào trong đôi mắt rưng rưng?
có như lòng em đang tràn đầy uất hận
Khi vòng kẻm gai còn quấn chặc quê hương
Và tim em ngào nghẹn bao nỗi tiếc thương
Anh, người anh hùng nữa đời trai gẫy đổ
Khi non sông còn tràn lan máu lửa
Gánh sơn hà còn oằn nặng vai anh.

Hỡi anh!
Ai giết anh? Ai đã giết anh?
Anh là hổ trên rừng xanh
Anh là rồng dưới nước
Bốn phương trời doc ngang ghi bước
Mang  tự do cho một dân tộc hùng anh
Nhưng ai  đã xô anh ra ngoài vòng chiến đấu
Khi quê hương còn đầy gian nan xâu xé
Khi dân tộc mình còn bao cảnh điêu linh
Ôi! buồn thương dâng lên làm em ngào nghẹn
Anh thương yêu ơi
Em làm gì được đây mà hồn em run rẩy
Máu đỏ anh trào – khô cạn tim em
Em gọi Việt Nam ơi!
Em gọi Anh ơi!
Gọi quê hương tang thương và lửa đỏ.

Nhật Thụy Vi
(revised copy 4-2017)

Viết cho những người anh chết đi bởi sự  nhầm lầm oan nghiệt của quân đội đồng minh 
ngay 2-6-1968 Saigon

Wednesday, August 9, 2017

Đêm (Night)





Đêm
(Night - translation included)

Khi mặt trời ngủ yên
Khi hoả châu trở giấc
Những chân trời đen và buồn phiền
như sát nhập vào nhau
Ánh sáng nào lung linh của miền chinh chiến
Như ánh mắt con mèo đen
đi tìm một tình yêu lạc dấu
Như loài ma trơi không bến bờ để đậu
Tôi như nghe tiếng gọi thê thiết
từ tâm tư tràn đầy suy tư và đau khổ
Đêm,  tôi nghe tiếng những người tình
khúc khích thì thầm mà sao như nức nở âm ba
Đêm,  tôi nghe tiếng quê hương não nùng kêu khóc
Tôi lặng im nhìn đứa con bé dại
 hãy còn ngủ yên  và ngoan ngoãn trong lòng
Rồi đêm sẽ bỏ đi và mặt trời sẽ trở lại
Cho con, và cho quê hương!

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968


Night

When the sun felt into its slumber
When the battles’ flares awaked in the night
When sorrows and darkness entwined
The magic light in dark fields began its tricks
as the shinning eyes of a thousand black cats
searching for their lost lovers
As the shadows had no place to rest
In the depth I heard the wailling
of a million of tortured souls

Night – I listen to the murmur of the lovers’ sadness
or is it their quiet laughters – I don’t know!
Night – I heard the crying of my country
Closing my eyes and  holding my breath
and here my little one still in his gentle sleep

Night – darkness will be fading soon
And the sun will be back
for you, my darling child
and you, my beloved earth!

Nhật Thụy Vi
Saigon 1968



(Translated 2008 by NTVi)