Thơ trong thời chinh chiến / War Poems

Thơ trong thời chinh chiến / War Poems
Poems during the VN War

Friday, August 8, 2014

Tiếng Hát Nửa Đêm

Tiếng Hát Nửa Đêm

Tiếng hát nửa đêm đổ buồn lên mắt
Âm vang chìm vào bóng tối thê lương
Đèn đường trở màu trăng sao nhoà nhạt
Lời thiết tha bay lan đến chiến trường

Tiếng hát nửa đêm nghẹn ngào ân ái
Chàng ôm vào lòng hai tiếng xót xa
Lời nỉ non dư vang còn mãi
Hậu phương buồn em khóc với hồn ma

Tiếng hát nửa đêm lạnh lùng đi xuống
Súng vọng biên thuỳ treo sáng hoả châu
Ôi! tiếng ngân nga xót tình yêu muộn
Em bỏ đi rồi chung thuỷ đi theo

Tiếng hát nửa đêm lời buồn thê thiết
Anh nhìn ngoài trời nhung nhớ ngày xưa
Đường chinh nhân dài xa xăm biền biệt
Em đứng nhìn theo nước mắt như mưa.


Đà Lạt 1968

Những Người Anh Hùng

Những Người Anh Hùng

Nước mắt tuôn mờ sương che đầu núi
Hương hồn anh  bay lạc phương nào
Uất ức nghẹn lời không buông tiếng nói
Em nghe tim mình thổn thức gọi anh

Anh hùng ơi, các anh hùng ơi!
Quê hương anh quê hương em nghiêng ngữa
Tổ quốc chúng mình đang ngập tiếng rên la
Anh bỏ đi máu trào ra khoé mắt
Em đứng nhìn lệ thấm mặn đầu môi
Anh bỏ đi rồi!
Người ta xô anh ra ngoài vòng chiến đấu
Anh ngẩn ngơ nhìn:  Quê hương này của tôi!
Anh gọi khẻ
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Nhưng giờ anh chỉ còn là oan hồn sầu thảm
Đứng nghẹn ngào nhìn khoé mắt rưng rưng
Hồn anh đầy uất hận
Em căm hờn muốn nổ tung lồng ngực
Vòng kẻm gai còn quấn chặc quê hương
Anh thẩn thờ trong sương khói
Em ôm mặt khóc đêm đêm
Hỡi các anh! hỡi các anh
Vết máu đỏ nhuộm làn môi em đỏ
Hận thù này em nói chẳng nên câu
Ai giết anh? Ai đả giết anh?
Quân thù nghe mà mừng rỡ
Quân thù nghe mà cười vang cả phố phường
Em uất hân!
Anh là hổ trên rừng
Anh là rồng dưới nước
Anh tung hoành khắp cỏi trời xanh
Giặc nghe đến anh - giặc rung giặc sợ
Em nghe tên anh -  thương mến ngập lòng
Bây giờ anh không còn nữa
Ai giết anh?
Có phải những kẻ mà ta vô tình nhận bạn?
Anh ơi!
Em không làm gì được họ
Vì quê hương chúng mình hãy còn dài chinh chiến
Vì dân tộc mình còn lắm cảnh điêu linh
Nhưng em không quên đâu
Thù hận!
Ôi buồn thương dâng lên làm em ngào nghẹn
Họ giết các anh! trời ơi họ giết anh!
Anh thương yêu hỡi
Em làm gì được đây mà hồn em run rẫy
Máu đỏ anh trào – khô cạn tim em
Em gọi Việt Nam ơi!
Em gọi Anh ơi!
Gọi quê hương tang thương và lửa đỏ!

Viết cho những người anh chết đi bởi sự
dội bom lầm lẫn của quân đội đồng minh
ngay 2-6-1968

Saigon 1968

Nhớ Quê Hương

Nhớ Quê Hương

Ta muốn đánh đổi tình yêu này
để được nhìn lại
bóng dừa trên sông làng yêu dấu
để được nhìn nụ cười trên nét mặt nhăn nheo
Ôi Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Sao ta nở bỏ người đi
khi máu lửa lan tràn
Sao tim này điên cuồng vì một chút yêu đương
Làm sao đây
khi hồn ta oằn lên tiếng khóc
Ta muốn về quê hương ơi!
Về để cùng người gánh chịu những bi thương
Về để cho hồn vơi đi
những hối hận ưu phiền
và để thấy lại khói lam trên thôn làng
yêu dấu cũ


Norman 1974

Thương Nhớ Dạ Triều

Thương Nhớ Dạ Triều

Nửa đường hành quân chân chùng gối mõi
Nước mắt hoen rồi - đường cát bụi bay
Đồi phủ mù sương đau xót chảy dài
Tin em chết trời sầu dâng buổi sáng

Năm tuổi lính rồi thân anh không vết đạn
Dù đêm ngày len lõi chốn rừng sâu
Đĩa vắt, cơm khô, sương phũ ngập đầu
Không một tiếng một lời than khổ nhọc

Bạn anh chết anh cắn răng không khóc
Vuốt căm hờn tê buốt cả bờ môi
Nén đau thương cho hận đó đâm chồi
Rồi len lõi ngày đêm đi trả hận

Giờ em chết anh lấy gì căm phẩn
Nên tủi buồn đọng nước mắt trên mi
Ngở đâu mình cuộc sống đã chai lì
Mà nay khóc thương đời em ngắn ngủi

Anh yêu lắm tuổi ngọc ngà vô tội
Nên ra đi dầu trãi nắng dầm mưa
Mong sao em đời hoa nắng bướm vàng
Cho hồn ngọc trinh nguyên không tì vết

Anh thờ thẫn đọc giòng tin em chết
Trời quay cuồng theo từng bước chân anh
Cuộc chiến tang thương anh nhận hết cũng đành
Miễn em nhỏ được bình yên bên mẹ

Từ đây em ơi vui buồn ai san sẽ
Ai ủi-an đường chinh chiến nhọc nhằn
Em chán rồi ư một kiếp thi nhân
Nên bút mực loang đầy trên trần thế.

Saigon 1969

Viêt thay những người lính trẻ yêu thơ Dạ Triều

Viêt-Nam Của Tôi

Viêt-Nam Của Tôi

Việt Nam yêu dấu!
Mãnh đất hiền lành với dòng sông mật ngọt
Đồng lúa xanh rì - lời hát thơm tho
Mẹ ru con giữa hàng cau cao vút
Tiếng võng đưa êm- chim hót trên cành
Buổi sáng sớm
với ruộng đồng trỉu nước
với mù sương trắng xoá mênh mang
Ngàn cỏ hoa rực vàng đất Mẹ
Ngát hương yêu của buổi thanh bình
Nhưng bây giờ…
nhưng bây giờ tan-nát
Mắt Mẹ mờ vì lệ không nguôi
Đồng lúa cháy, vườn xanh xơ-xác
Cây cỏ tang-thương sầu ứa máu hồng
Chiều quê-hương ung nồng khói súng
Đêm hoả châu rơi sáng mông lung
Đau xot khôn cùng!
Lệ đổ tuôn
Đất buồn phiền
Xuân đất nước chia Bắc Nam biền-biệt
Dòng sông buồn lên tiếng khóc đêm đêm!
Ôi Việt Nam! Ôi Việt Nam!

1967