Những Người Anh Hùng
Nước mắt tuôn mờ sương che đầu
núi
Hương hồn anh bay lạc phương nào
Uất ức nghẹn lời không buông
tiếng nói
Em nghe tim mình thổn thức gọi
anh
Anh hùng ơi, các anh hùng ơi!
Quê hương anh quê hương em
nghiêng ngữa
Tổ quốc chúng mình đang ngập
tiếng rên la
Anh bỏ đi máu trào ra khoé mắt
Em đứng nhìn lệ thấm mặn đầu
môi
Anh bỏ đi rồi!
Người ta xô anh ra ngoài vòng
chiến đấu
Anh ngẩn ngơ nhìn: Quê hương này của tôi!
Anh gọi khẻ
Việt Nam ơi! Việt Nam ơi!
Nhưng giờ anh chỉ còn là oan
hồn sầu thảm
Đứng nghẹn ngào nhìn khoé mắt
rưng rưng
Hồn anh đầy uất hận
Em căm hờn muốn nổ tung lồng
ngực
Vòng kẻm gai còn quấn chặc quê
hương
Anh thẩn thờ trong sương khói
Em ôm mặt khóc đêm đêm
Hỡi các anh! hỡi các anh
Vết máu đỏ nhuộm làn môi em đỏ
Hận thù này em nói chẳng nên
câu
Ai giết anh? Ai đả giết anh?
Quân thù nghe mà mừng rỡ
Quân thù nghe mà cười vang cả
phố phường
Em uất hân!
Anh là hổ trên rừng
Anh là rồng dưới nước
Anh tung hoành khắp cỏi trời
xanh
Giặc nghe đến anh - giặc rung
giặc sợ
Em nghe tên anh - thương mến ngập
lòng
Bây giờ anh không còn nữa
Ai giết anh?
Có phải những kẻ mà ta vô tình
nhận bạn?
Anh ơi!
Em không làm gì được họ
Vì quê hương chúng mình hãy còn
dài chinh chiến
Vì dân tộc mình còn lắm cảnh điêu
linh
Nhưng em không quên đâu
Thù hận!
Ôi buồn thương dâng lên làm
em ngào nghẹn
Họ giết các anh! trời ơi họ
giết anh!
Anh thương yêu hỡi
Em làm gì được đây mà hồn em
run rẫy
Máu đỏ anh trào – khô cạn tim
em
Em gọi Việt Nam ơi!
Em gọi Anh ơi!
Gọi quê hương tang thương và
lửa đỏ!
Viết cho những người anh chết đi bởi sự
dội bom lầm lẫn của quân đội đồng minh
ngay 2-6-1968
Saigon 1968