Gửi về người lính
chết trận
Nghe anh chết!
Ôi! Lòng đau khôn
xiết
Nợ nước non, tình
ái đôi bề
Anh bỏ đi non nước
ê chề
Khi đứa trẻ vừa
tượng thân trong lòng mẹ!
Nghe anh chết,
gió hờn, mưa kể lể
Mây chiều về
giăng trắng lối đưa tang
Cha ngẩn-ngơ, Mẹ
đau đớn, bàng-hoàng
Người không khóc
, cạn khô rồi nước mắt
Anh nằm đó, mà đã
xa hun hút
Em còn đây, đời
rã mục, nghẹn ngào
Trên mắt môi
nét tàn úa xanh xao
hồn đau đớn! Lênh đênh chới với
Anh bỏ đi, lửa chiến trường vẫn cháy
Thiêu quê hương
trong ngun ngút hờn căm
Rạch Kiến đồng
khô, máu đẫm chiến bào
Con đường đất gập
ghềnh, tiễn đưa anh lần cuối!
Người gạt giọt sầu,
dấu sau tay áo
Người khóc người,
rũ rượi sảng mê
Đường quạnh hiu
gió thổi bốn bề
Vành khăn quấn,
xổ tung chiều tang
tóc!
Trắng đường tang,
Giữa bụi mù, gió
lốc!🥲💜
Nhật Thuy Vi
̣(thơ thương
nhớ Cô P. và TT P V Đồng, Rach Kiến)
Revised
11- 2022
