Chiều Biệt Ly
Gió vàng lên cao, gió dìu em đi
Áo thướt tha bay, dáng dấp kiêu
kỳ
Nghe trong gió lời ca ai ngào ngọt
Thắm đượm môi em lứa tuổi xuân
thì
Hãy quên đi anh và quay lại
em
Chiến tranh đâu phải chuyện êm
đềm
Máu đổ đó đẩm loang thành phố
Em sợ lắm rồi anh chớ kể thêm!
Hôn em đi anh, sầu ngun ngút cao
Chất ngất ưu tư hồn đã nghẹn
ngào
Ở lại với em, dù vui không trọn
Thời gian ngọc ngà, chắp cánh
bay mau
Hãy ôm em, rồi ngày mai chia
ly
Chiến trường gọi anh phải biệt
kinh kỳ
Vòng tay lạnh, quàng vai em buốt giá
Anh sẽ bỏ em, giữa tuổi xuân thì!
….
Nụ hôn buồn, hai trái tim ưu
tư
Quên được không, chinh chiến,
hận thù?
Hoả châu sáng, không là nghìn
tinh tú
Đừng bảo em đời biển khổ, ngục
tù
Chiều đi lên cao, chiều càng xa vợi
Sương trắng bay vòng trên núi
trên non
Anh ra đi, hồn chao đao, chới
với
Em chờ đây, tim quặn thắt, nghẹn
lời
Ôi! chiều đi nhanh, mây mù vây
quanh
Tím cả môi em, tím hết mộng
lành
Mưa giăng mắc lồng bóng ai vội
vã
Môi
em run run, anh bỏ sao đành!
Anh quay lưng, chiều cũng đi theo
Má, môi em, nước mắt nghẹn
ngào
Bóng anh khuất dần, xa trên
dốc củ
Cuồn cuộn mây mù, vách đá
cheo leo.
Nhật Thụy Vi
Đà Lạt 1968
(revised)