Gửi về người lính
chết trận
Nghe anh chết trời
sầu dâng trong mắt
Thương bạn bè
thương đời bạc thân trai
Anh bỏ đi khi
tình ái chưa phai
Khi đứa trẻ tượng
thân trong lòng mẹ
Tin anh chết, gió
hờn, mưa kể lể
Mây chiều về
giăng trắng lối đưa tang
Người ngẩn-ngơ, người
đau đớn, bàng-hoàng
Người cúi mặt dấu che giòng nước mắt
Anh nằm đó, mà anh xa hun hút
Em còn đây, đời rã mục nghẹn ngào
Mắt môi em tàn úa
xanh xao
Tay thừa thải, anh xa tầm tay với
Anh bỏ đi, lửa chiến trường vẫn cháy
Thiêu quê hương
trong ngun ngút hờn căm
Rạch Kiến đồng
khô, máu thấm chiến bào
Con đường đất gập
ghềnh, đưa anh lần cuối!
Gạt giọt sầu, em dấu sau tay áo
Hỏi nghĩa tình anh có vẹn đôi bề?
Người khóc anh, người vật vã sàng mê
Vành khăn trắng, lịm chiều mưa tang tóc!.
Nhật Thuy Vi
(revised 5-17)
Thương gửi cô Phúc & TT PVĐ, Rạch Kiến ‘68
